MỘT THỜI KHỐN KHÓ

Huế thanh lịch dịu dàng thế mà bây giờ vẫn còn những tô bún kèm tảng thịt bèo nhèo đến mấy lạng...

Hà Nội té ra lại là nơi có nhiều người ngậm tăm ra ngoài đường rất nước.

Đỗ Doãn Hoàng hô hố cười khi nghe tôi đưa ra nhận xét ấy. Thì ra là nó... đúng...

 

--------------  

 

        Tự nhiên lại cứ ám ảnh mãi một câu hỏi trên mạng của tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện: Tại sao ẩm thực người Huế cái gì cũng nhỏ trong một mâm cơm mâm cỗ đĩa nhỏ bát nhỏ tô nhỏ và các món ăn cũng rất nhỏ rất ít mà cái khoanh giò trong tô bún bò nổi tiếng lại... to thế?

        Vân vi nghĩ rồi lại bật ra tiếp một câu hỏi: Tại sao người Hà Nội lại hay... ngậm tăm đi ngoài đường làm vậy. Và tự đấy bật ra câu tiếp theo: Tại sao người Hà Nội lại hay hành hạ nhau bằng lối ăn sáng rất vất vả ngồi xổm chen chúc quát mắng xếp hàng...

        Nhớ cái thời đói kém bao cấp ở Huế chúng tôi hay đi ăn bún sinh viên ở quán cầu Kho Rèn. Ấy là một cái quán lụp xụp bàn nhỏ ghế nhỏ tô nhỏ cái gì cũng nhỏ... nhưng cái mà chúng tôi mong là ước gì chị chủ quán... lỡ tay bỏ vào tô bún cho chúng tôi khoanh giò to nhất. Thực ra hồi ấy cũng chả có giò nhiều đâu phần nhiều là một lát thịt mỡ bèo nhèo thường là thịt bụng dài khoảng ngón tay mỏng như lưỡi dao bài thế mà trời ơi cắn vào một cái như là gặp thiên đường răng lợi lưỡi họng run rẩy hết. Hồi ấy tô bún Huế nhỏ đến mức phần lớn sinh viên chúng tôi kể cả nữ ăn một lần hai tô mà đã hai tô thế rồi mà vẫn thòm thèm có chàng còn chơi thêm một ổ mì (cũng nhỏ xíu) nữa. Thời bao cấp đói kém nhiều thứ biến đổi theo hướng lấy lượng bù chất lấy no làm đầu hương hoa tinh tế trở nên phù phiếm.

        Sau này đi xa lâu lâu về Huế lạ cái là mọi thứ trở về như cũ trừ... tô bún. Thực ra thì không phải tất cả các tô bún Huế bây giờ đều kèm theo một tảng thịt mỡ hoặc khoanh giò tổ bố như thế giữa cái thời buổi mà người người ăn kiêng bây giờ người Huế sở tại vẫn có những quán nhẹ nhõm thanh cảnh của mình trừ mấy quán chuyên bán cho khách du lịch đi trên xe nhiều chỗ trên đường Lý Thường Kiệt. Ở đây tô bún vẫn vạm vỡ như dành cho thợ cày hồi cuối thế kỷ trước đã thế phục vụ lại rất kém gần như thời bao cấp ở... Hà Nội vậy. Tôi vào một lần rồi cũng chạy mất dép. Anh Nguyễn Xuân Diện bây giờ mà có đến Huế nữa thì cạch mặt cái quán bún ấy ra đến các quán khác sẽ gặp đúng bún Huế thanh cảnh với những viên giò cua như viên kẹo bi lập lờ trong nồi nước dùng những lát bò tái mềm đến không thể mềm hơn hồng đến không thể hồng hơn và khoanh giò của con lợn tháu mang đúng chất Huế dịu dàng và nhẹ nhõm như cái tiếng dạ nao lòng của chị chủ quán: Dạ chú dùng chi?

        Hôm ngồi nhậu với nhà báo Đỗ Doãn Hoàng và đạo diễn Hoàng Lâm ở Pleiku tôi tả cái cảnh người Hà Nội có cả rất nhiều nhan sắc váy áo thướt tha đẹp ngẩn ngơ như mùa thu Hà Nội nhiều công tử xe hơi đồ hộp mà hồn nhiên ngậm tăm nghênh ngang giữa phố Hoàng hô hố cười còn Lâm nhăn mặt như thể chính y đang... xỉa răng. Tôi nói với Hoàng tôi là người sống ở nhiều nơi nên có thể trung gian giải thích việc này khả dĩ nhất. Đứng về mặt dịch vụ phục vụ con người thì miền Nam giỏi hơn miền Bắc. Nhớ cái hồi mới giải phóng cái xe đạp mang từ Sài Gòn ra rất lạ mắt với người Bắc. Người miền Bắc lúc bấy giờ đi xe chủ yếu là Thống Nhất Việt Nam Phượng Hoàng Trung Quốc Diaman Đức Phavorit Tiệp thì đều nằm bò ra mà đạp dáng rất khổ sở và lao công đúng phương châm lao động là vinh quang. Còn cái xe từ Sài Gòn xuất hiện thì nó lại cho con người ngồi thẳng lưng chả phải cúi gì cả ghi đông rất cao và yên thấp tạo ra cái dáng rất kiêu hãnh và đài các nhàn nhã của con người. Cũng như thế người miền Nam bây giờ ra Hà Nội ăn sáng rất khó chịu vì phải sang hàng khác uống nước. Và đây là nguyên nhân chính của việc... tăm liền miệng ngoài đường. Nếu như các quán ăn phục vụ như ở phía Nam ăn xong bao giờ cũng có bình trà miễn phí dẫu là trà nhạt thì khách sẽ thảnh thơi ngồi xỉa răng uống nước xong rồi gọn ghẽ đi. Đằng này quán thì lụp xụp và nhỏ ăn chưa xong đã có người chực ngồi vào thậm chí là giằng lấy cái tô vừa ăn thì đúng là chỉ kịp ngậm tăm rồi nhao ra đường tìm quán nước trà. Quán trà không có tăm nên phải ngậm cái tăm ấy lâu dần thành quen. Một số cơ quan ở gần thì chạy thẳng về cơ quan pha trà uống cũng ngậm tăm phóng xe. Nếu để ý thì công chức phía bắc và phía nam cũng "chào buổi sáng" khác nhau. Phía bắc xơi quà sáng hay kèm ly rượu rồi về cơ quan pha trà vừa uống vừa... "báo cáo tình hình" từ gia đình cho tới thế giới trước khi ngồi vào bàn làm việc. Phía Nam thì ăn sáng xong uống trà nhạt tại chỗ sau đó vào quán cà phê và cũng... "kiểm điểm tình hình" đến nỗi đã có mấy  chủ tịch tỉnh thành phải ra những cái lệnh nghiêm cấm công chức ngồi cà phê trong giờ hành chính mấy anh đài truyền hình vác máy đi quay làm công chức giấu thẻ chạy ràn rạt...

        Nghĩ mãi nữa thì thấy có vẻ cả chuyện khoanh giò ở Huế và cái tăm Hà Nội nó liên quan đến thời bao cấp. Thời bao cấp ấy nó khiến con người cù đày đi con người tự hành hạ nhau và con người khốn nạn khốn khổ vì nhu cầu vật chất lấy cái sự to nhiều làm trọng. Một thời phong kiến đói kém có ông đồ chỉ ăn khoai luộc trừ bữa nhưng bao giờ sau bữa ăn cũng ngậm cây tăm đi khắp làng ung dung xỉa để "báo cáo" rằng ta mới ăn không phải khoai khoai không cần xỉa răng chỉ chiêu ngụm nước là nó chuội hết phải ăn thịt thì mới xỉa răng. Cũng như thế tôi tin chắc chắn là mấy cái quán gọi là bún Huế trên đường Lý Thường Kiệt khi dọn bát đũa của khách đều thấy những tảng giò khoanh tổ bố kia bị bỏ lại nhưng họ vẫn làm vì... oai giải quyết khâu oai một thói quen của thời đói kém.

        Ôi cái thói quen khốn khổ của một thời...

                                                               

 

Dư Hồng Quảng

Đọc bài này cứ hình dung ra tay Đỗ Doãn Hoàng cười khơ khớ. Hắn cười rất giòn. Tươi tắn như thế mà đi cùng trời cuối đất. Còn chuyện ngậm tăm ở làng quê xưa thì em đã nghe giải thích. Nhưng chưa biết người Hà Nội hiện đại cũng hay ngậm tăm. Anh cắt nghĩa thật dí dỏm.

Văn Công Hùng

Cái này đi hùng dũng quá-

http://hoangtuanqn.vnweblogs.com/gallery/3950/previews-med/theo%20chan%20HTH-VCH-hoang%20tuan.jpg

Hìhì đang vào nhà anh Tường dự sinh nhật ông Hoàng Phủ.

Văn Công Hùng

Ảnh đẹp chai

Có mấy cái ảnh đẹep chai Ở ĐÂY kéo về đây cho vui:

http://hoangtuanqn.vnweblogs.com/gallery/3950/previews-med/anh%20Van%20Cong%20Hung-hoang%20tuan.jpg
Làm MC

http://hoangtuanqn.vnweblogs.com/gallery/3950/previews-med/anh%20Van%20Cong%20Hung%201-hoang%20tuan.jpg
Đồng chí Hữu Thỉnh trao cái gì ấy.

http://hoangtuanqn.vnweblogs.com/gallery/3950/previews-med/anh%20Van%20Cong%20Hung-ht.jpg
Trần Thùy Mai- Trăng nơi đáy giếng.

http://hoangtuanqn.vnweblogs.com/gallery/3950/previews-med/nao%20anh%20Hung%20anh%20Dung%20quay%20lai-hoang%20tuan.jpg

Văn Công Hùng

Muốn nói với anh hai vấn đề:
Thứ nhất: Anh thử xem lại là cầu Kho Rèn hay là cầu Đò Rèn . Vì em còn nhớ rất rõ vụ tai nạn năm 1988. Chiếc cầu xuống cấp trầm trọng phường xin kinh phí sửa chữa thành phố không cấp. Sau đó có một xác chết nổi lên ở đó công an quây lều mổ tử thi dân tình bu lại xem cầu sập chết 45 mạng người trong đó hơn 2 chục con nít. Báo chí đăng tải rầm rầm ghi là cầu Đò Rèn.
Thứ 2 : ở nước Đức năm trước có xử một vụ án như sau. Người chồng hôm trước đi làm về vợ ham xem TV không nấu ăn. Hôm sau người chồng rắp tâm trả thù. Biết vợ nghiền bò bít-tết nên lúc đi làm về anh ngậm một cái tăm nói với vợ ở quán nọ có khuyến mại bò bít tết kêu một xuất tặng thêm một xuất nhưng còn 30 phút nữa thì hết thời gian khuyến mại. Người vợ hối hả mặc áo quần lao ra cửa. Hôm đó trời tuyết đường đóng băng người vợ vì vội vàng không mang giày đông nên bị trượt té gãy tay. Người vợ kiện chồng ra tòa. Toà xử anh chồng 3 tháng tù giam vì tội : Kích động sự thèm muốn của người khác gây nguy hiểm đến tính mạng. Anh liệu thần hồn đó nghe…he…he…
[góp ý]| Viết bởi thuannghia

-----------
- Chắc chắn là cầu Kho Rèn. Vụ sập cầu mình biết và có đến xem. Nhiều người bơi ngắc ngoải nhưng các nhà đò không vớt vì kiêng quan niệm vớt là tranh ăn (lại chuyện ăn)với Hà Bá thế nên số người bị chết nhiều.
- Hehe cái tội kích động sự thèm muốn vui à nhe. Trong các loại ham muốn thì ham muốn ăn ngon là sang trọng nhất còn ham muốn các loại là sung sướng nhất hehehe phát nữa.

Văn Công Hùng

Khoa VN

Nói vụ ngậm tăm làm mình nhớ hình ảnh ngày xưa ở thị xã Đà Nẵng (trước 75). Hồi đó ngậm vậy để người ta biết mình vừa đi ăn tiệm... He he...
[góp ý]| Viết bởi khoa

-----------
Lần đó mình đi ăn Cao lầu về gặp Khoa cũng... ngậm tăm hehe...
Thức khuya thế không tốt đâu.
Giữ gìn nhé.

thuannghia

Gửi anh VCH

Muốn nói với anh hai vấn đề:
Thứ nhất: Anh thử xem lại là cầu Kho Rèn hay là cầu Đò Rèn . Vì em còn nhớ rất rõ vụ tai nạn năm 1988. Chiếc cầu xuống cấp trầm trọng phường xin kinh phí sửa chữa thành phố không cấp. Sau đó có một xác chết nổi lên ở đó công an quây lều mổ tử thi dân tình bu lại xem cầu sập chết 45 mạng người trong đó hơn 2 chục con nít. Báo chí đăng tải rầm rầm ghi là cầu Đò Rèn.
Thứ 2 : ở nước Đức năm trước có xử một vụ án như sau. Người chồng hôm trước đi làm về vợ ham xem TV không nấu ăn. Hôm sau người chồng rắp tâm trả thù. Biết vợ nghiền bò bít-tết nên lúc đi làm về anh ngậm một cái tăm nói với vợ ở quán nọ có khuyến mại bò bít tết kêu một xuất tặng thêm một xuất nhưng còn 30 phút nữa thì hết thời gian khuyến mại. Người vợ hối hả mặc áo quần lao ra cửa. Hôm đó trời tuyết đường đóng băng người vợ vì vội vàng không mang giày đông nên bị trượt té gãy tay. Người vợ kiện chồng ra tòa. Toà xử anh chồng 3 tháng tù giam vì tội : Kích động sự thèm muốn của người khác gây nguy hiểm đến tính mạng. Anh liệu thần hồn đó nghe…he…he…

khoa

Nói vụ ngậm tăm làm mình nhớ hình ảnh ngày xưa ở thị xã Đà Nẵng (trước 75). Hồi đó ngậm vậy để người ta biết mình vừa đi ăn tiệm... He he...

Văn Công Hùng

@ Hà Nội Huế

Không dám không dám không dám quy rì hết chỉ là tản mạn để bày tỏ sự cảm phục mà thôi bạn ơi.

Hà Nội Huế

Nói xấu

Ông nói xấu hai thành phố thanh lịch bậc nhất nước đấy ông nhà thơ ạ. Mà đã ở thành phố thanh lịch thì người phải thanh lịch chứ.
Những người ngậm tăm là những người ở tỉnh về cũng như thế những tảng thịt to oành kia chắc cũng không phải do người Huế gốc làm. Con gái Hà Nội răng đều tăm tắp sít sìn sịt thì xỉa răng vào chỗ nào?...
Không nhìn hiện tượng quy bản chất nhé...

Văn Công Hùng

Đoc bài này thấy khoái đồng chí a.
Tư nhiên lại phát hiên ra cái vụ ngâm tăm. ĐÚng rứa đúng rứa..
Cái bọn giáo viên này nữa này..trống tiết là tấp vào quán bún ốc nào đó và ầm ào.Rồi cũng ngâm tăm chỉ có điều phải rời nó ra để còn nói nên đến cổng trường là phải bai bai nó.
Nói chuyên với thằng cu Hoàng thú vi phết anh nhỉ. Dưng mà nó đanh đá lắm !
[góp ý]| Viết bởi maithao

---------
Đồng chí công nhận với tôi là người "ngoài ta" hay ngậm tăm nghênh ngang ngoài đường nhiều hơn đúng không? Ngậm rồi thi thoảng quẹt quẹt vài cái cũng... thú hehe.
Thằng cu Hoàng ấy thì tốn... gái rồi. Nó lại đang ở Mường Nhé Điện Biên đấy. Công nhận nó đi như chim là nói chim có cánh ấy...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1194
» Error detail: Table 'bd_estore_online_users' is marked as crashed and should be repaired
» Query: SELECT * FROM bd_estore_online_users WHERE store_id = '1026' AND uid='0' AND usertype='0' AND ip='54.224.166.141' Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'1026','dp374qvm7ebdojvhssaug3alf2','0','Guest','0','54.224.166.141','2018-09-18 22:40:35','/a189073/mot-thoi-khon-kho/page-2.html')