TRÊN MÁY BAY NHÌN VỀ

Hà Nội tắc đường kinh khủng. Ai sướng chả biết nhưng nhân dân thì rất khổ. Mấy hôm nay mình cũng... vật nhau với tắc đường. Vậy nên xong việc là lao về Khách sạn nằm.

Hôm kia nổ uỳnh đưa lên hạ xuống cuối cùng biết là chết 4 chú đau quá.

Nhưng đau hơn là Miền Trung...

-----------------------

 

 Bài chờ in

 

TRÊN MÁY BAY NHÌN VỀ...

Tản văn của VĂN CÔNG HÙNG

 

        Mùng 5 tôi bay ra Bắc. Có chút việc làng.

 

        Mưa kín trời. Trên xe ra sân bay nghe radio đọc tin miền trung bị cô lập. Quảng Bình phải điều xe lội nước và 2 trực thăng đích thân ông Lương Ngọc Bính bí thư tỉnh ủy ngồi trực thăng đi cứu người...

 

        Hà Nội rực rỡ cờ hoa. Ngồi ở phòng chờ sân bay Pleiku bạn đã ríu rít nhắn tin ra sớm để xuyên đêm Hà Nội. Chợ Đồng Xuân đêm là một sáng kiến đã được lập trình để bạn bắt tôi ngưỡng đêm uống bia ở đấy. Sáng mai ăn phở Bát Đàn cà phê Lâm Hói...

 

        Những tương phản đến ghê người.

 

        Tranh thủ lướt web ở phòng chờ đập vào mắt là 1 thằng cu ở Quảng Bình nhai mì tôm sống giữa cánh đồng ngập nước. Là mấy ông bà già lấp ló ở mái nhà như cái tổ tò vò sắp ngập. Là một con heo một con bò nghé gia sản của một gia đình Quảng Trị được ngự trên bàn còn cả nhà co ro dưới nền lũng bũng nước. Là một cái nồi nhôm méo mó không một hạt cháy...

 

        Sáng mai hoa sữa nở rợp đường Nguyễn Du hoa sen dập dềnh trôi trên Cổ Ngư trai thanh nữ tú dập dìu. Mà cách nhau nào có xa. Hơn trăm cây số đường chim bay. Còn theo đường quốc lộ vài bốn trăm cây...

 

        Nhưng thế mới là cuộc sống.

 

        Tôi gõ những dòng này trên máy bay. Lâu nay lại có thói quen gõ máy tính trên máy bay và được nhiều chữ phết. Nhưng lần này thì không mong nhiều chữ. Cô bạn ở báo D điện bảo cho một cái tản văn về Hà Nội ngàn năm. Thì ngàn năm cả mấy ngày nay thậm chí cả mấy năm nay rồi thêm 1 bài ca ngợi ngàn năm nữa cũng chả oai oách gì. Nhưng cái cảnh lũ lụt kia cứ quấn lấy tôi. Những người dân quê ấy chắc chắn là đến 90% chưa biết gì thủ đô có khi họ cũng chả hiểu mấy ngày nay làm gì mà đài báo nói nhiều đến Hà Nội thế và họ cũng không hiểu tại sao mấy lần lũ lụt trước loa đài tập trung nói nhiều về họ còn lần này có nhắc đến cũng phải sau... cờ hoa sau dập dìu giai nhân tài tử sau long trọng xa hoa. Mà họ thì đã ngập nước mấy ngày nay rồi. Họ không sợ khổ chỉ sợ đói. Và sợ con họ thất học. Thất học thì mãi mãi chỉ là họ thôi không thành xa hoa sang trọng được. Khát thì uống nước ruộng bụng dạ quen rồi chả sao nhưng mưa lụt như thế làm sao mà nổi lửa mà nấu chín thức ăn. Mưa lụt thế làm sao đi học. Sách vở ướt người ngợm ướt và lớp trường thì lút bum... Cũng lâu nay người ta hay nghĩ xấu về dân Miền trung rằng là chuyên ngồi mong... lũ lụt để được cứu trợ. Phải ở trong chăn trong cuộc chịu những cơn lũ như thế này mới hiểu nỗi khổ của nhau. Thì dân thành phố đấy hiện đang có một ngàn năm trăm người mắc lũ tại ga Đồng Hới khốn khổ khốn nạn chưa tiền đầy túi mà chịu đói vàng đầy tay mà chịu khát. Ngay Hà Nội năm nào có bài hát "Em đi bơi thuyền trên phố Đại La" ấy rồi bài gì gì ngâm chân cả ngày ấy chả chịu đói chịu khát rồi la làng la nước lên là gì?...

 

        Tất nhiên là cuộc sống luôn có hai mặt và các cụ đã dạy rồi: Quân tử phòng thân. Nhưng ngẫm lại những người dân quê có bao giờ được là quân tử. Mà tiểu nhân thì càng dứt khoát không phải. Những người nông dân chưa và không bao giờ là tiểu nhân. Bán mặt cho đất bán lưng cho trời mông nứt toác ra chĩa lên trời như một sự giễu nhại ông xanh lầm lũi nắng mưa mà cứ thon thót lo trời đổi tính. Thế mà cứ có giặc là họ ra trận. Cứ có biến thì họ kết thành khối. Thi thoảng báo chí lại rồ lên một gã dị nhân nào đó rằng là có thể đuổi mây xua mưa có thể làm nước ruộng thành nước suối làm nước giếng thành... bia nghe mà đau cả người. Bởi nếu có những vị như thế trước hết hãy cứu những người dân bần cùng đi đã. Họ đã suốt đời tin trời sùng bái trời bất cứ trong hoàn cảnh nào cũng có thể thốt lên đau đớn: Trời ơi! Thế mà trời nào đoái hoài đến họ?...

 

        Nghĩ cho cùng họ những người nông dân ấy mang một mặc cảm số phận. Họ đã cưu mang chúng ta cưu mang người thành phố làm nên hồn cốt dân tộc này. Tất cả mọi người thành phố đều không sớm thì muộn thoát thai từ nông thôn. Thế mà cách biệt quá xa. Sự cách biệt được hiểu như là đương nhiên đã khiến những người nông dân nghĩ rằng muốn đổi đời thì phải lên thành phố.

 

        Thế là một cuộc vượt thoát thành người thành phố nhọc nhằn và khổ ải.

 

        VNN mới công bố một điều tra về việc... quan hệ tình dục của người quê ra phố. Rằng là theo thống kê các bà vợ ra phố làm thuê để nhà cửa ruộng vườn trâu bò con cái cho chồng mỗi tháng về một lần ngoài việc đem tiền về thì phải... trả nợ sinh hoạt tình dục cho chồng cả tháng. Mấy ngày gánh cho cả tháng. Mà đấy là các bà làm ở trong nước còn bao nhiêu đàn bà con gái xứ Nam đi xuất khẩu lao động. Gọi mỹ miều thế nhưng thực ra là đi bưng bô đổ phân cho người nước ngoài. Đau đớn lắm. Chỉ riêng việc giải quyết sinh lý thôi nông thôn Việt Nam đang hứng chịu những cơn bão AIDS dữ dội làm chao đảo những mái tranh hiền hòa. Có nhiều nguyên nhân nhưng sự xa cách bỏ nhau đi làm thuê ở xa cũng là một tác nhân quan trọng.

 

        Nông thôn tôi nhìn qua cửa sổ máy bay một vệt đen trong mờ mờ trắng nước. Họ sinh ra dân tộc này sinh ra ông bà bố mẹ tôi và bây giờ đang hứng chịu những bất công không dễ gì san lấp được.

 

        Đừng đổ vội cho kinh tế thị trường. Trước hết hãy nhìn lại mình. Bởi nông thông là nước Việt thân yêu. Mười thế kỷ trước Lý Công Uẩn di đô từ nông thôn Ninh Bình về thành Đại La lập nên vương triều Lý. Và bao nhiêu thăng trầm bao nhiêu biến thiên nông thôn nông dân vẫn là gốc rễ rường cột của tổ quốc.

 

        Nông thôn ấy bây giờ đang trắng nước.

 

        Và không thể khác sáng mai tôi vẫn phải phở Bát Đàn vẫn cà phê Lâm và cũng không thể khác một bó hoa loa kèn muôn muốt trắng sẽ trên tay tôi đến nhà một cô bạn gái. Ngày mai cô ấy tròn 50 mùa thu...

                        

                                Trên máy bay Pleiku- Hà Nội

                                                5/10/2010

                                                          

 

Văn Công Hùng

@ Votichsu.com

Mình biết thế nào bác Văn cũng có entry với cái sự trớ trêu này mà
Chao ơi là cái sự đời
kẻ khóc người cười mắc mớ chi nhau
Ông đau thì mặc ông đau
Ta đây hổn hển chen nhau mua ... cười
[góp ý]| Viết bởi votichsu.com

-----------
Huhu là cái dân ta
Tự nhiên bỏ việc xông ra Hà thành
để rồi thân xác tanh bành
Thất tha thất thểu thôi đành... về quê...

Văn Công Hùng

Dân Play-Cu gần 40 năm mà còn nhớ tặng hoa bạn gái hè.
Hồi đó cụ Lý cứ để đô ở quê ngoại Ninh Bình thì anh lại trúng quả đậm ấy chứ.
10 năm chuẩn bị mà "đọng lại" có 10 phút tàm tạm chán cho cái Thăng Long nhà anh.
[góp ý]| Viết bởi dong

-------------
Tớ ở ngoài ấy vài ngày mà thấy thương vô cùng nhân dân thân yêu của chúng ta. Vì tắc đường liên tục rất nhiều ô tô đã trở thành... nhà vệ sinh công cộng. Tớ có lần uống bia ở Hồ Xuân Hương xong lên ô tô về Quảng Bá và mất đúng 2 tiếng rưỡi đồng hồ. Hãy hình dung đi nếu không có cái vỏ chai nước suối trên xe thì tình hình sẽ như thế nào? Đừng nói là nhảy xuống xe giải quyết nhé. Nghìn nghịt người kiên nhẫn đứng chôn chân giữa đường. Và lúc ấy mới thấy ô tô muôn năm. Thế nên cái cảnh cả vùng Mỹ Đình trở thành nhà vệ sing khổng lồ tối 10/10 là điều không cần tưởng tượng cũng nhìn thấy...

votichsu.com

Mình biết thế nào bác Văn cũng có entry với cái sự trớ trêu này mà
Chao ơi là cái sự đời
kẻ khóc người cười mắc mớ chi nhau
Ông đau thì mặc ông đau
Ta đây hổn hển chen nhau mua ... cười

dong

Dân Play-Cu gần 40 năm mà còn nhớ tặng hoa bạn gái hè.
Hồi đó cụ Lý cứ để đô ở quê ngoại Ninh Bình thì anh lại trúng quả đậm ấy chứ.
10 năm chuẩn bị mà "đọng lại" có 10 phút tàm tạm chán cho cái Thăng Long nhà anh.

bdathh2

@ VCH

Được nhắc như thế bằng mười hại nhau

Văn Công Hùng

@ bdathh2

Giời ạ ông này đi trên máy bay hay xe cứu người thì chỉ chật chỗ chứ làm cái gì? Chuyên môn của ổng có phải cứu hộ cứu nạn ko anh Hùng?
[góp ý]| Viết bởi bdathh2

-------------
Hehe thế mới là lãnh đạo chứ. cũng giống như bác gì bí thư Hà Tĩnh mặc sơ mi trắng bỏ trong quần đi cứu vậy. Nhưng đi máy bay oai hơn ít nhất cũng được blog VCH nhắc tới...

bdathh2

Đích thân ông Lương Ngọc Bính bí thư tỉnh ủy ngồi trực thăng đi cứu người...
--------------------------------------------------
Giời ạ ông này đi trên máy bay hay xe cứu người thì chỉ chật chỗ chứ làm cái gì? Chuyên môn của ổng có phải cứu hộ cứu nạn ko anh Hùng?

Văn Công Hùng

@ Thuận Nghĩa

đang ngồi trên ghế bô ing
bác ra hà nội thình lình kẹt xe
miền trung nước lụt rất ghê
bác ra hà nội thành về thủ đô
[góp ý]| Viết bởi thuannghia

---------------

Huhu chú bay thì bác sắp bay...

Văn Công Hùng

@ Thanh Chung

Bài viết của bác VCH rất hay. Xứng đáng được đưa vào tuyển tập văn chương chào mừng Đại lễ ngàn năm Thăng Long.
"Phản đối" bác HĐQ hỏi khó!
[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung

--------------------
HEHE tuyển tập ấy in rồi tớ mới dám viết chứ.
HĐQ chuyên hỏi theo kiểu... Giettapo.

Hoàng

thuannghia

đang ngồi trên ghế bô ing
bác ra hà nội thình lình kẹt xe
miền trung nước lụt rất ghê
bác ra hà nội thành về thủ đô

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1194
» Error detail: Table 'bd_estore_online_users' is marked as crashed and should be repaired
» Query: SELECT * FROM bd_estore_online_users WHERE store_id = '1026' AND uid='0' AND usertype='0' AND ip='54.224.166.141' Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'1026','4cgrtu56e2vi09bceejjk2h386','0','Guest','0','54.224.166.141','2018-09-18 22:39:54','/a260931/tren-may-bay-nhin-ve.html')