HOẠ SĨ LƯU CÔNG NHÂN- NHỮNG CUỘC XÊ DỊCH ĐÃ NGỪNG

 

          Ông kể: Các cô người mẫu được thuê khi đến cái xưởng rộng mênh mông và có đủ mọi thứ của ông chỉ làm mỗi một việc là... nuy xong rồi muốn làm gì tuỳ thích: Đọc sách báo nấu ăn tắm chải đầu bắt chấy ngủ thậm chí... cãi nhau. Ông hoạ sĩ già lặng lẽ ngồi một chỗ... ngắm rồi ký hoạ. Mỗi ngày 3 tiếng xong rồi về tiếp tục việc đồng áng

 

          Sáng nay chủ nhật 22/7 tôi dậy sớm vào mạng và thông tin đầu tiên tôi nhận được là hoạ sĩ Lưu Công Nhân đã ra đi. Ông mất hồi 14h30 ngày 21 tháng 7 tại nhà riêng ở thành phố Đà Lạt và sẽ được an táng tại đây.

          Gọi điện và mail cho một số bạn bè tin này rồi cứ bần thần. Những kỷ niệm về ông ùa về tươi rói như vừa mới hôm qua...

          Tôi có cơ may được quen ông và được ông tặng một bức tranh. Nguyên do là hồi ấy ông về Hội An vẽ. Ông chơi với nhà văn Vĩnh Quyền trưởng văn phòng đại diện báo Lao Động tại Miền Trung Tây Nguyên. Khi nghe ông ngỏ ý muốn lên Tây Nguyên vẽ và cần một tên làm “tay sai” (chữ hay dùng của ông chỉ những bạn trẻ được ông quý) khi ông lên anh Vĩnh Quyền đã giới thiệu tôi. Ông chủ động gọi điện cho tôi hẹn ngày giờ lên. Khi lên chúng tôi đưa ông đi thực tế mấy ngày có mấy hôm tôi mời được ông dùng cơm ở nhà tôi thêm mấy người bạn như hoạ sĩ Lê Hùng nhà báo Thanh Phong NS Nhiếp ảnh Trần Phong... Sau đó ông về Sài Gòn. Một ngày giáp tết tôi bỗng nhận được một cái thư mà phong bì rất nguệch ngoạc phía trên phong bì đề rất rõ tên người gửi: Hoạ sĩ Lưu Công Nhân. Hồi hộp tôi mở ra thì bên trong là một bức tranh ký hoạ khuôn mặt một thiếu nữ rất đẹp rất Lưu Công Nhân kèm đến 2 cái cạc vi dít. Trong tranh ông đề trực tiếp vào góc trắng bằng ba bốn loại bút màu cũng khác nhau và cách đề cũng rất tung tẩy tuỳ hứng đầy chất nghệ sĩ: “thân tặng thi sĩ Văn Công Hùng một năm đầy ắp những thơ là thơ- Lưu Công Nhân- Hoạ sĩ bị ruồng bỏ- Chẳng có M nào mê cả”. Điều đặc biệt là ông vẽ trên một tờ giấy báo Bãi Bằng khổ 20X30 và để cho vừa vào phong bì ông đã gấp... 8 nó lại. Tôi phải ép cho nó phẳng lại rồi đi thỉnh giáo hoạ sĩ Lê Hùng Hồ Xuân Thu để làm một cái khung kiếm giấy lót nền cho hợp tông và trịnh trọng treo nó lên tường. Vài hôm sau thì tôi thấy Báo Lao Động tổ chức bán đấu giá 10 bức tranh ký hoạ của Lưu Công Nhân tặng quỹ Tấm Lòng vàng. 10 bức ấy mỗi bức bán được một ngàn rưởi đô la. Điện cho ông và cho nhà văn Vĩnh Quyền thì được biết dạo ấy ông ngồi vẽ một lúc 15 bức ký hoạ. Ông gửi 5 bức cho 5 nhà văn trẻ mà ông quý còn 10 bức ông gửi cho quỹ Tấm lòng vàng của báo Lao Động thông qua nhà văn Vĩnh Quyền để đấu giá cho quỹ. Bây giờ bức tranh ấy như là báu vật trong nhà tôi dù một số nét viết bằng chì của ông đã phai. Cạc vi dít của ông cũng rất lạ cũng độc nhất vô nhị do ông tự vẽ lấy bằng tay.

          Là học trò ưu tú lớp hoạ sĩ kháng chiến đầu tiên của hoạ sĩ Tô Ngọc Vân Lưu Công Nhân nổi tiếng rất sớm với khả năng ưu việt của mình trong hội hoạ. Ai theo dõi hội hoạ Việt Nam thì biết có thứ bậc rất rõ ràng đầu tiên là tứ trụ “Nhất Trí nhì Vân tam Lân tứ Cẩn” tiếp theo là Nghiêm Liên Sáng Phái (các hoạ sĩ: Nguyễn Gia Trí Tô Ngọc Vân Nguyễn Tường Lân Trần Văn Cẩn Nguyễn Tư Nghiêm Dương Bích Liên Nguyễn Sáng Bùi Xuân Phái) và ông vào hàng thứ 9 thứ 10 chi đó. Ông là một hoạ sĩ thực tài nhưng cũng là người xê dịch có tiếng. Đã từng đi khắp nước đã từng bỏ thành thị lên cây số 3 thị xã Vĩnh Yên làm một cái nhà kiêm xưởng vẽ ở một mình với các cô người mẫu được vợ ông một dược sĩ cao cấp từ Sài Gòn bay ra thuê cả tháng. Đây là thời kỳ thăng hoa phát tiết nhất của ông. Ông kể: Các cô người mẫu được thuê khi đến cái xưởng rộng mênh mông và có đủ mọi thứ của ông chỉ làm mỗi một việc là... nuy xong rồi muốn làm gì tuỳ thích: Đọc sách báo nấu ăn tắm chải đầu bắt chấy ngủ thậm chí... cãi nhau. Ông hoạ sĩ già lặng lẽ ngồi một chỗ... ngắm rồi ký hoạ. Mỗi ngày 3 tiếng xong rồi về tiếp tục việc đồng áng. Tranh vẽ đến đâu ông đóng thùng tôn gửi máy bay vào TP HCM cho vợ giữ. Khi ở Đà Lạt những năm cuối đời ông cũng thuê người mẫu và cũng miệt mài vẽ không ngơi nghỉ. Một thời ông nổi tiếng ở Việt Nam và cả ở nước ngoài là ở mảng tranh trừu tượng. Tranh ông Tây rất thích và... ta thì nửa thích nửa không. Khi về Vĩnh Yên ở 4 năm để vẽ thì ông gần như quay ngược hoàn toàn Tranh ông rất hiện thực một hiện thực nông thôn Việt Nam rất gần gũi thân thuộc và mảng thứ 2 là tranh khoả thân cũng rất mềm mại nữ tính. Ông còn tặng tôi một bức ảnh chụp bức tranh của ông vẽ thời kỳ này bức tranh rất đơn giản mà đẹp đến mê hồn sau nó được bảo tàng Mỹ thuật quốc gia mua thì phải. Ba con bò giăng hàng đi trong chiều phía trước là một chú bé cầm sợi dây thừng căng ngang bức tranh mấy cái cây trên nền vàng... nó đơn giản đến tận cùng mà cứ ám ảnh. Tiếc rằng sau một mùa mưa cái tủ ở phòng làm việc của tôi hồi ấy bị dột bức ảnh bị hỏng. Tôi nhớ hồi ông lên Pleiku một số hoạ sĩ trẻ được học trong nhà trường rằng hoạ sĩ Lưu Công Nhân là bậc thầy về tranh Trừu tượng và siêu thực cứ khai thác ông ở mảng này và mang cả tranh loại này đến nhờ ông xem. Ông nói rất chân thành: Trước hết các bạn hãy vẽ những gì các bạn thấy thân thiết nhất bố mẹ vợ con các bạn thấy thân quen nhất và những người xung quanh cảm nhận được bức tranh của các bạn. Khó lắm đấy. Lưu Công Nhân trừu tượng siêu thực mãi rồi giờ vẽ hiện thực té ra khó gấp hàng nghìn lần. Ông là người duy mỹ duy mỹ đến cùng cực nhưng đấy là trong tác phẩm còn trong cuộc sống thì ông xuề xoà và kỹ tính. Hơn chục năm nay ông bị bệnh Pakisơn hành hạ. Khi lên Pleiku ông cũng đã bị rồi thế mà cứ đôi giày bata ông lệt xệt đến khắp chỗ. Trước khi ra khỏi phòng khách sạn bao giờ cũng cẩn thận ngoắc tấm biển “xin đừng quấy rầy” lên trước cửa phòng. Bảo ông kỹ tính vì trong cái bao da đeo xề xệ trước bụng có rất nhiều tiền lẻ. Mua cái gì ông trả đủ từng đồng tiền lẻ. Ông khoe ông bán tranh đủ ăn cả đời. Đúng ra là lâu lâu ông bán một bức tranh đủ ăn cả đời. Tranh ông bây giờ được định giá chục ngàn đô trở lên. Vừa rồi lầm lẫn thế nào báo chí loan tin ông mất 139 bức tranh. Té ra không phải. Thế mà ông cũng đã khóc ồi ồi mấy lần. Cách đây chừng nửa năm ông vẫn còn điện cho tôi nói sẽ lên Pleiku nữa. Tôi hỏi tay chân cụ thế nào có đỡ run không? ông bảo tay chân kệ nó miến là trái tim mình vẫn còn run lên trước cái đẹp. Mà cậu có biết sao mình thường xuyên nuôi người mẫu trong nhà không? Ngoài việc để vẽ còn để cho mình... tiếc. Vì tiếc mà lại càng phải vẽ. Cái đẹp lồ lộ ra đấy không vẽ thì có tiếc không?...

          Giờ thì đã mãi mãi những ước mơ những dự định của ông ngừng lại. Trái tim luôn luôn khát khao được run lên vì cái đẹp đã ngừng mãi mãi không bao giờ còn “run” được nữa. Mỹ thuật Việt Nam lại mất một hoạ sĩ tài năng một cây đại thụ. Nhưng những bức tranh đẹp đến ngẩn ngơ của ông thì vẫn còn đó...

AuthImg

Văn Công Hùng

Kính gử anh Lưu Quốc Bình

Dạ thế thì rất vinh hạnh ạ. Xin anh gửi về: Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai 30 Nguyễn Du Pleiku. Cám ơn anh.

Luu quốc Bình

K .gửi anh Văn công Hùng

Xin anh cho biết địa chỉ của anh ở Pleiku để tôi gửi tặng anh cuốn sách tranh tập 5 (đang in thì cha tôi mất)..năm mới chúc anh và gia đình an khang thịnh vượng...chúc anh sáng tác được nhiều

văn công hùng

Kính gửi anh Lưu Quốc Bình

Cám ơn anh và rất vui mừng được anh vào đây đọc. Khi bác mất tôi ngồi viết bài này dù chưa biết sẽ in ở đâu. Tôi post lên đây thì nhà thơ Vân Long phụ trách trang Văn Nghệ của báo Sức Khỏe và Đời sống đọc được và nói tôi mail cho ông để ông in. Và bài này sau đó đã in ở báo SKĐS nữa anh ạ. Nếu có thể anh liên hệ với họ xin một tờ làm kỷ niệm vì thú thật là tôi cũng... không có báo chỉ đọc SKĐS online.
"ít người hiểu được cha tôi như anh". Được con trai họa sĩ Lưu Công Nhân khen như thế quả là hạnh phúc vô bờ của người viết. Chúc anh và gia đình sức khỏe.

Luu quoc Binh

Gửi anh Văn Công Hùng

Thật cảm động khi đọc bài anh viết về cha tôi (hs Lưu Công Nhân)ít người hiểu được cha tôi như anh...tôi rất xúc động và cám ơn anh rất nhiều...

TRAN HOANG VY

Chào Văn Công Hùng

Đã nhận được GCVBP gửi tặng vào sáng nay. Xin đa tạ VCH mình đang đọc hay lắm ! Cảm nhận ban đầu là...Nỗi ám ảnh của Dã quì trong thơ của VCH.Cái mượt mà hấp dẫn và hoang hoải trong thơ của H. giống như cái sắc vàng của hoa...bên cạnh cái vị đắng đến nao lòng phía sau câu chữ...Gủi lời chúc sức khỏe VCH và gia đình. Tình thân.

MT

găm nhấm những kỷ niệm ...!!!

GẶM NHẤM VẨN CHƯA ĐỦ ĐÂU VCH Ạ!
MT ĐANG TÌM MỘT PHƯƠNG HƯỚNG MỚI CHO TÌNH NGƯỜI Ở TRÊN NÚI ĐỒI CAO NGUYÊN NÀY ĐÂY!
CÓ LẼ MT ĐANG VÀO SỰ TRĂN TRỞ VÀ CHUYỂN MÌNH TRONG SỰ SUY NGHĨ ĐỂ BƯỚC ĐẾN THỰC HIỆN GIẤC MƠ NHỎ BÉ NƠI MT TỪNG ẤP Ủ NĂM XƯA...
CÁM ƠN VCH VÀ CÁM ƠN NHỮNG NGƯỜI DÂN TỘC BẢN XỨ MIỀN NÚI-PANAH GIARAI KONTUM...
CŨNG NHƯ CÁM ƠN CHÚ PIERRE ĐÃ ĐEM 4 CHÚ VOI DUY NHẤT CỦA LÀNG CÒN SỐNG SÓT ĐÃ TRÊN 40 TUỔI THỌ ĐẾN CHO CÁC CHÁU HỌC SINH TỪ MỌI NƠI TRÊN QUẢ ĐỊA CẦU ĐƯỢC NGỒI LÊN LƯNG VOI VÀ TẬN HƯỞNG ĐƯỢC NHỊP ĐI UYỂN CHUYỂN BÌNH THẢN NHƯ "DÁNG NGƯỜI KIỂU MẨU" ĐÃ ĐI TRÊN SÂN KHẤU Ở MỌI NƠI TRÊN THẾ GIỚI VẬY!
ĐẸP TUYỆT VỜI DÁNG ĐI NHẸ NHÀNG NÀY CỦA THẦN VOI...!!!
CÁM ƠN CÁI ĐẸP Ở NƠI ĐÂY VÀ CÒN PHẢI CÁM ƠN HƠN NỮA CON NGƯỜI MIỀN NÚI ĐÃ ĐAU KHỔ HỨNG CHỊU MỌI CHẤT ĐỘC DA CAM TRONG CHIẾN TRANH ĐỂ LẠI!
BẮT ĐẦU LÀ TỪ VÙNG TRÊN CAO NHẬN LÃNH...
SAU ĐÓ LÀ CHẢY THẤM DẦN THEO NGUỒN SUỐI KHE RẠCH VÀ CHẢY XUỐNG ĐỒNG BẰNG NHÂN DÂN VIỆT NAM TA...
VÀ KHÔNG BAO GIỜ TẨY SẠCH ĐƯỢC CHẤT HÓA HỌC CHẾT NGƯỜI NÀY...!!!
VĨNH HẰNG DÂN TỘC VIETNAM SẼ CÒN BỊ DI CĂN CỦA BỆNH NÀY !
NÓ SẼ ĐỔ VÀO CHO NHỮNG ĐỨA TRẺ MỞ MẮT CHÀO ĐỜI .
CHÀO ĐỜI VỚI NHỮNG TIẾNG KHÓC THÉT ĐAU THƯƠNG CỦA CHẤT ĐỘC DA CAM !!!
********
NGHỈ GÌ NỮA ĐÂY HẢ CÁC ANH CÁC CHỊ GẦN XA CỦA MT???!!!

thân ái tình đoàn kết
mt

Văn Công Hùng

Chào MT

Trở về vui vẻ chứ. Chúc sức khỏe nhé. Chắc đang ngồi găm nhấm những kỷ niệm VN.
Loài người càng cổ xưa thì càng thờ những gì thuộc về phồn thực. trống đồng Ngọc lũ thì có hình người giao hoan người Chăm thờ linga...
Đấy chính là tình yêu và nguồn gốc sự sống mà...

mt

"2 BẦU NGỰC ĐỐI CHUYỆN NHAU" TÁC GIẢ LƯU CÔNG NHÂN QUÁ CỐ.

PHÁI FEMININ (NỮ GIỚI) HÌNH NHƯ ĐƯỢC ƯU ĐÃI NHẤT TRONG TRÁI ĐẤT TỪ KHI THIẼN NHIẼN THÚ RỪNG SINH THÁI VÀ SAU ĐÓ LÀ CON NGƯỜI...
VÌ THẾ PHÁI NỮ VẨN ĐƯỢC THONG DONG THƯ THẢ LÀ VẬY!
NHÌN NGẮM HÌNH VẼ CỦA BÁC LƯU CÔNG NHÂN VỀ :
"2 BẦU NGỰC ĐỐI CHUYỆN NHAU"
THẾ MỚI HIỂU ĐƯỢC NGỌN NGÀNH TRÊN THẾ GIỚI CỦA LOÀI NGƯỜI ĐỀU XUẤT PHÁT TỪ TÌNH THƯƠNG YÊU CON NGƯỜI CŨNG ĐƯỢC NẶNG RA TỪ 2 BẦU SỮA MẸ VÀ ĐƯỢC DẠY DỔ TỐT HAY XẤU CŨNG TỪ 2 CÁI NÀY MÀ THÔI!!!
MT NHÌN VÀ CHỢT NÓI RA DÒNG CẢM NGHĨ NÀY TỰ TẬN ĐÁY TIM VÀ TẤM LÒNG NƠI ĐÂY VÀ GỬI ĐẾN CÁC ANH CÁC CHỊ CÙNG NGẨM NGHĨ...
thân chào tình đoàn kết.
mt

Văn Công Hùng

Kính bác Hoàng Cát

Rất cảm động được anh vào đọc bài của em và chia sẻ rất chi tiết. Em luôn kính trọng những người tài và luôn luôn phải thể hiện nó ra mỗi khi có dịp như một cách trình bày lòng ngưỡng mộ. Em mới xong bài viết về bác Kim Lân nữa. Kính chúc anh vui vẻ ở Sài Gòn rồi ĐÀ Lạt. Sẽ có ngày anh em mình uống bia cùng nhau anh ạ trước mắt anh cứ uống bia với các bạn SG đi. Kính anh.

hoangcat

thật lòng cảm ơn em lăm! - VCH ơi!

Hùng ơi!...Đọc bài của VCH viết về Họa sĩ LƯU CÔNG NHÂN mà anh không nén lòng mình cho được. Anh chia sẻ tất cả những gì VCH đã viết trong bài và muốn nói thêm tuy rất dốt vè âm nhạc và hội họa nhưng anh là người có thể ngồi lặng im trước một bức tranh đẹp hàng giờ liền một mình trong căn phòng yên tĩnh!...Và đó cũng là điều hạnh phúc lắm vậy! Anh cũng có gặp gỡ chuyện trò với cố HS vài ba lần hồi anh còn thanh niên; hai anh em bọn anh cũng vài lần ngồi chè chén năm xu trên vỉa hè HN...
Nghĩ và nhớ lại...cảm thương cho thân phận bọt bèo của kiếp nghệ sĩ chúng ta một thuở và muôn thuở VCH ạ!...
Anh nhớ VCH quý trọng em vô cùng!...em là người chịu viết và viết khá đặc sắc trong mảng báo chí nghệ thuật. Anh thích lắm! Hễ thấy bài em đâu là anh đọc như của chính mình!
Ôm và hôn em VCH nhé!Bao giờ được uống với nhau cốc bia?...