Sign up
« Trước | Sau»
ĂN "TIỆC" RAU DỚN VỚI NHÀ THƠ NGUYỄN DUY Ở PLEIKU VÀ CHUYỆN RAU RỪNG TÂY NGUYÊN
vanconghung | 02 Jan, 2007, 02:54 | PHÓNG SỰ, BÚT KÝ, GHI CHÉP VĂN CÔNG HÙNG | (4053 Reads)

         

          Bằng chứng là cái món rau dớn xào tỏi của nhà thơ Nguyễn Duy hôm ấy, khi bưng lên thì ông phát hiện là sao nó... ít quá. Tôi lò dò xuống bếp hỏi thì gã đầu bếp nói thật: Nó ngon quá nên chúng em mỗi đứa làm... một gắp. Lần đầu tiên em được ăn đấy. Tôi lên kể lại với Nguyễn Duy, ông lẳng lặng lấy một cái đĩa, xẻ ra và mời mỗi người phục vụ một gắp nữa. Có mấy thực khách ở các bàn bên cũng được mời. Chưa hiểu là món gì thì nó đã nằm gọn ghẽ trong bụng...

 

        Cách đây mấy tháng, nhà thơ Nguyễn Duy, nhà văn Nguyễn Trọng Tín, KTS Nguyễn Trọng Huấn và một số nhà báo tổ chức đi xuyên Việt, có ghé Pleiku. Ông Nguyễn Duy trực tiếp lái xe, cái xe mới kít của báo Sài Gòn tiếp thị. Vừa gặp tôi đón ở sân khách sạn, ông thò đầu nói ngay: Tao có cái này hay lắm, mày phải kiếm nơi xử lý. Cái "hay lắm" của ông là hai mớ rau, một mớ rau má và một mớ rau dớn đựng trong hai cái túi nhựa. Ông vô cùng xúc động và hào hển khoe việc đã mua được hai mớ rau này như thế nào. Đang phóng xe đổ dốc ào ào ở đèo Lò Xo, đoạn mà các cụ cựu chiến binh Hà Nội tử nạn ngày nào thì thấy một tốp trẻ con xuất hiện, trong gùi là rau dớn và rau má. Ông dừng xe, xuống gạ gẫm mua. Bọn trẻ con đòi hai ngàn, ông trả hẳn mười ngàn rồi nâng niu bỏ lên xe. Tôi dẫn các ông đến một nhà hàng quen, kêu trực tiếp chủ nhà hàng ra nêu yêu cầu là rau má thì rửa sạch ăn sống, còn rau dớn thì xào tỏi. Kết quả hôm ấy, hai món hết đầu tiên là hai món rau mà ông Nguyễn Duy mua.

               Rau má thì không nói, vì quê Thanh Hoá của ông Duy là... đất tổ rau má. Còn rau dớn thì chỉ ở rừng Tây nguyên mới có. Nó đã từng là món chủ lực của bộ đội B3 Trường Sơn một thời. Ông Nguyễn Duy đã từng là lính Trường Sơn, nên cái việc ông vô cùng xúc động khi được ăn lại món rau dớn là điều dễ hiểu. Ông giờ đang sống ở TP Hồ Chí Minh, kinh tế rất khá giả, đã đi nhiều nước trên thế giới, bây giờ đang đi trong một tour xuyên Việt để khảo sát... ẩm thực, ăn đủ món ngon vật lạ cả Tây cả Tàu, thế mà vẫn đau đáu với món rau dớn của một thời khổ cực. Mà không chỉ ông, nhiều người lính xưa mỗi khi trở lại Tây Nguyên thì đều muốn được ăn lại một bữa... rau dớn, hoặc môn thục, hoặc rau tàu bay... Nhà thơ Trương Vĩnh Tuấn mỗi khi vào Tây Nguyên thì ông đều thơ thẩn tìm... rau rừng. Mà nào có dễ tìm như hồi ông đang là lính B3. Nhớ có lần nướng cá ở đỉnh đèo Chư Sê, ông Tuấn vớ được một... đọt măng. Thế là ông hét ầm lên và bắt mọi người nếm thử. Còn người dân tộc thiểu số Tây Nguyên thì đã lấy rau dớn làm biểu tượng trên các nóc nhà rông, nhà mồ, chứng tỏ nó đã vô cùng quan trọng trong đời sống của họ. Từ ý nghĩa vật chất, nó trở thành biểu trưng văn hoá, thành sự thiêng liêng của đời sống tâm linh.

               Chả cứ bộ đội ngày xưa, cái thời khó khăn cách đây trên chục năm, cánh nhà báo Tây Nguyên mỗi lần xuống làng đều thuộc lòng các loại rau rừng ăn được. Đi trên đường, vừa đi vừa hái, khi đến làng là đã có một bữa rau ra trò. Lấy mỡ, mì chính, mắm muối trong ba lô ra là đã có một nồi canh hoặc xào tuyệt vời. Cơm thì đồng bào nấu cho. Mua một ghè rượu cần nữa là có thể rủ rỉ nghe hơ amon cả đêm. Ngoài rau dớn thì đầu bảng rau rừng là môn thục. Hình dáng của cây này hơi giống cây lan Ý, mọc thành bãi dày ở các khe suối đất cạn. Món này có thể ăn tuốt luốt cả dọc lẫn củ, có chất bột nên vừa làm rau vừa làm cơm. Cứ ninh nhừ cho mì chính vào, nhiều khi bộ đội ăn món này cả tháng trời thay cơm. Rau Tàu bay nhiều người đã nghe nói nhưng bây giờ khá hiếm. Đây là loại cây thân mềm, lá to mọc ven suối, có mùi hơi hắc như mùi xăng. Bộ đội thường nấu với thịt hộp. Loại rau này có cả ở Việt Bắc, Bác Hồ cũng đã từng ăn, và vì có mùi nên bác bảo: "Rau Tàu bay nên ăn có mùi dầu xăng". Rau sam đá mọc trên vách đá, bộ đội bảo nấu nó với cua đá giã vào mũ sắt ngon hơn cua đồng giã cối đá nấu rau đay. Trong bữa ăn tôi kể trên, ông Nguyễn Duy cứ xuýt xoa: Lâu lắm không được ăn rau vòi voi. Thời ở Trường Sơn, ông rất kết loại rau này. Đấy là loại cây mọc sát mặt đất, rất mềm, hình như vòi voi, lá to như bàn tay, ăn gần như mùng tơi, xào hay nấu canh đều được. KTS Nguyễn Trọng Huấn ngừng ăn, bắt Nguyễn Duy tả kỹ hình dáng cây vòi voi và ông cũng lấy làm tiếc vì dù đã phát huy hết trí tưởng tượng mà vẫn... không hình dung ra cây vòi voi nó như thế nào. Ngoài ra thì còn rau ngót rừng, lá lốt rừng, rau tóc tiên, rau rệu, rau càng cua (Càng cua bây giờ cũng đang là đặc sản trong nhà hàng, trộn giấm rất tốn...rượu).

                 Cũng cách đây hơn tuần, Phạm Đức Long, chi cục trưởng chi cục HTX và phát triển nông thôn Gia Lai, cũng là người làm thơ, đã có đến 5 đầu sách xuất bản, điện cho tôi: Ông đến ngay, có món ngon. Chúng tôi chơi thân nên khá hiểu nhau, đã kêu đến thế là quý lắm, có món hay lắm, quan trọng lắm, biết đâu lại có... chân gấu, gan cọp... mà dám lắm, gã này mới đi huyện về? Tôi bỏ buổi đánh bóng, phóng đến, thì thấy cái mà Long khẩn khoản gọi tôi đến để thời là... lá sắn. (Tôi phải dùng từ "thời" là tiếng Huế cổ để chỉ sự trịnh trọng khi ăn cái món này). Nó ngon một cách lạ lùng. Lá sắn hái dưới làng (là một loại sắn rẫy, không phải sắn đại trà lấy củ hiện nay), về bỏ cuống rửa sạch, luộc lên, vò nát, lại rửa sạch, lại vò, rồi trộn với lạc rang, mắm muối gia vị, ăn quên chết. Hôm ấy hai thằng chúng tôi thời hết... nửa bao tải lá sắn.

             Có một loại quả mà bây giờ trở thành đặc sản. Nhà văn Trung Trung Đỉnh mang từ Gia Lai ra Hà Nội mấy cây trồng trên sân thượng, sống được nhõn một cây và nó ra được đúng hai quả. Ông nâng niu như báu vật, ai đến cũng dắt lên xem, giới thiệu rồi lại lấy giấy bọc lại trước khi đưa khách tụt cầu thang về lại phòng khách. Ông đợi đến đúng hôm có một nhà văn trẻ ở Tây Nguyên ra mới trịnh trọng làm lễ "thu hoạch". Đấy là cây cà đắng (Protang). Nó như cà thường của ta, nhưng quả dài như ngón tay, có sọc trắng, và đắng như khổ qua (mướp đắng), ăn quen rồi thành nghiện. Bây giờ người ta hay xào với gân bò, hoặc bắp kèn bò. Còn đồng bào Tây Nguyên hoặc bộ đội ngày xưa thì ninh nhừ với cá suối, rất ngon. Ở chợ Pleiku bây giờ, thỉnh thoảng vẫn thấy bán món này và nó được các gã đàn ông đi chợ mua ngay, bởi nó rất hợp cho việc làm mồi nhậu. Một số nhà vườn thành phố lấy giống để trồng bỏ mối cho các nhà hàng, quả to, mướt mát, rất non, nhưng nó không ngon bằng của đồng bào dân tộc trồng trong rẫy. Nhà nghệ sĩ nhân dân Y Brơm ở làng Kép, nhà nhạc sĩ Lê Xuân Hoan ở đường Tôn Thất Tùng đều có trồng cà đắng, mà sao chả thấy nó đắng nữa, ngọt lừ như cà đĩa, cà bát người Kinh. Nó cũng giống như sự chênh lệch chất lượng giữa gà ri và gà công nghiệp vậy...

                "Hoành tráng" hơn phải kể tới Búng báng, được bộ đội rất thích. Loài này hơi giống cây dừa, mọc vươn cao trong các cánh rừng, dễ thấy nhưng để lấy được lõi rất kỳ công. Bởi phải trèo lên ngọn, bóc từng bẹ cho lòi lõi ra. Đoạn lõi chỉ bằng bắp tay, dài ba bốn mươi phân. Có thể ăn sống hoặc xào ăn như su hào. Bên cạnh Búng báng là măng rừng. Đây là đặc sản bạt ngàn ở Tây Nguyên vào mùa mưa, không nói thì ai cũng biết. Bây giờ nó vẫn là đặc sản. Rồi hoa chuối. Bây giờ ở ngay chợ thành phố Pleiku, Buôn Ma Thuột, Đà Lạt... ta vẫn gặp những người phụ nữ dân tộc gùi hoa chuối xuống bán, khá rẻ, chỉ một hai ngàn một cái to vật. Nếu đã vào đến các quầy trong chợ, nó được hét hàng chục ngàn...

             Bây giờ đã vô cùng hiếm các loại rau rừng ấy. Trong rẫy đồng bào cũng chỉ trồng bí đỏ, rau lang, hành... những thứ bán được cho người Kinh. Còn loại rau "ký ức một thời" kia, nó lùi dần vào rừng sâu. Nhưng mà nó ngon thật, không phải chỉ trong ký ức đâu. Bằng chứng là cái món rau dớn xào tỏi của nhà thơ Nguyễn Duy hôm ấy, khi bưng lên thì ông phát hiện là sao nó... ít quá. Tôi lò dò xuống bếp hỏi thì gã đầu bếp nói thật: Nó ngon quá nên chúng em mỗi đứa làm... một gắp. Lần đầu tiên em được ăn đấy. Tôi lên kể lại với Nguyễn Duy, ông lẳng lặng lấy một cái đĩa, xẻ ra và mời mỗi người phục vụ một gắp nữa. Có mấy thực khách ở các bàn bên cũng được mời. Chưa hiểu là món gì thì nó đã nằm gọn ghẽ trong bụng...

 


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=9038

[1] Sướng quá

Ối giời ơi sướng quá. Kỳ cạch từ sáng tới giờ, "điều" được bài này lên mạng, bèn tự thưởng cho mình cái comment đầu tiên. Sướng là vì trong tình hình mạng sập ầm ầm như thế, năm mới năm me, chả biết chào bằng gì. Hôm nay mùng 2 rồi. Coi như là chào năm dương lịch muộn. Chúc sức khỏe tất cả mọi người. Nhưng mà chết rồi, chuỗi số kiểm tra lại không hiện ra, không biết có comment được không? Mạng ơi là mạng?...
À, nó ra đây rồi, sau 5 lần send không được.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 02 Jan 2007, 04:10

[2] Hoan hô nhà thơ Văn Công Hùng

Văn Công Hùng chớ hoang mang
Cứ ấy... hùng dũng thì màng ( mạng) ...hiện lên
Ấy... được thì lại sướng rên
Sướng rên rồi lại... vang rền thơ ca
Khoái ơi, là khoái khoái là...

[góp ý]| Viết bởi Cóc Thanh | 02 Jan 2007, 04:22

[3] Hoan hô thi sĩ Công Hùng

Văn Công Hùng chớ hoang mang
Cứ ấy...mạnh mẽ thì màng ( mạng) hiện lên
Ấy xong thì lại sướng rên
Sướng rên rồi lại ... vang rền thơ văn
Xin ngài đừng bận băn khoăn
Thế nào người đẹp bất thần ghé chơi
Thi nhân sướng nhất trần đời
Nằm mơ bỗng gặp nụ cười trong mơ

[góp ý]| Viết bởi Kim Diệu Hương | 02 Jan 2007, 04:34

[4]

Đang văn chương nói chuyện kia
Trời mà có mắt, ổng ghè gãy... tay

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 02 Jan 2007, 06:36

[5]

Sáng nay thấy Nguyễn Anh Nông
Tay cầm cái khổng khồng không
một mình...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 03 Jan 2007, 03:15

[6]

Không, phải thế này mới hay:
Sáng nay gặp Nguyễn Anh Nông
Tay cầm cái Khổng khồng không
vào chùa


[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 03 Jan 2007, 03:16

[7] Vác tình vào...Chùa

Vào chùa, vác khổng khồng không
Tình yêu nặng trĩu...bế bồng trên tay
Cái hình lại rất dễ...bay
Còn như cái bóng lấp đầy không gian
Tường thành, núi đá... còn... tan
Cái tình ảo ảnh có tàn được chăng?

[góp ý]| Viết bởi Cóc Thanh | 03 Jan 2007, 04:04

[8]

Vào chùa, tinh tỉnh tình tinh
Cái hồn thì dọc, cái mình thì ngang
Cái chân thì lại quềnh quàng
Có một phiên chợ, nhỡ nhàng bờ đê...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 03 Jan 2007, 07:45

[9]

Đang đói bụng mà đọc được bài này nên cảm xúc nhân hai luôn anh Hùng ơi. Nếu ở Gia Lai có quán nhậu bình dân chuyên trị những món như: rau dớn xào tỏi, vòi voi ..., lá mỳ xào tỏi, cà đắng, búng báng, măng rừng, hoa chuối ... thì chắc là thắng lớn (đãi bạn bè ở xa thì rất có lý). A và nhờ chú Nguyễn Tử Dược đặt cho vài cái tên thật oách nữa đại loại như: Ngà voi chấm óc khỉ (đậu bắp chấm chao), da cá sấu (ổ qua với ruốc bông). trời không chịu được nữa rồi chiều nay phải hoành tráng thôi...

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 03 Jan 2007, 07:52

[10]

Từ "rau" đi thẳng vào "Chùa"
Từ "Ăn tiệc" đến mất mùa tình yêu
Ăn rau má nhớ cơm niêu
Ăn "lục bát" nhớ những điều trái ngang...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 03 Jan 2007, 07:52

[11]

Tôi vô cùng ủng hộ và cổ động cho những gì thuộc về Tây Nguyên lên ngôi. Ví dụ như các quán đặc sản Tây Nguyên: Cơm lam thịt nướng, rau rừng. Ví dụ như các con đường dã quỳ, đường kơ nia... Tết này đài truyền hình Gia Lai phát phim "Một thoáng dã quỳ", VCH viết kịch bản và làm người dẫn chuyện. Rất ngắn, chỉ mấy phút, nhưng quay nguyên một ngày. Dã quỳ trên đỉnh Hàm Rồng đang đẹp vô cùng.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 03 Jan 2007, 07:59

[12]

Dã quỳ trên đỉnh Hàm Rồng đang đẹp vô cùng hả anh?. Em đã lên đó nhiều lần, thích thú và hồi hộp nữa vì sợ bị bắt, khu vực cấm mà. Nghe nói trong lòng núi quân đội có làm một cái kho lớn lắm để chứa vũ khí, tò mò lắm nhưng chưa dám xâm nhập...

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 03 Jan 2007, 08:32

[13]

Úi trời, đồng chí Phương "nhà quê" quá, hôm vừa rồi tôi có lên đỉnh Hàm Rồng chơi, khi xuống thì trời đã tối mù, khóc gần chết vì sợ, he he.

Cũng sắp hết mùa rồi, không lên nhanh thì mai chẳng còn mấy bông đâu.

Chúc chú VCH, chú HK, chú NAN, bạn Quảng Hà và em Phương một năm mới hạnh phúc như ý.

[góp ý]| Viết bởi ĐPL | 03 Jan 2007, 10:12

[14]

Ha ha ...Cám ơn nữ sĩ Đào Phong Lan đã "phát hiện" giúp đồng chí Hồng Phương về " vấn đề Dã Quỳ" ở núi Hàm Rồng nhưng không sao cả ,mùa hoa vẫn còn.Dã Quỳ luôn "nở trong đầu" chúng ta cả suốt bốn mùa...Nhà thơ Văn Công Hùng "sướng tê" phải làm phim mới "đã".
Rất nhớ các bạn.Chúc VCH,NAN,ĐPL,QH và bạn Phương một năm mới vui tươi hạnh phúc.

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 03 Jan 2007, 14:00

[15]

Chào VCH!
Ông cứ thế mà viết về các món ăn Tây Nguyên Nhen! Coi như bày tiệc đãi bạn bè.
Vừa rồi tôi có đi một vòng vòng cung Đông Bắc, thấy người ta bán quá trời măng rừng ngâm ớt "cứt chuột". Mãi đến lúc tới thăm gia đình Ngọc Thúy, nó mới đãi tưng bừng một bữa món măng đó. Cay ơi là cay. Cay xé lưỡi. Ớt với măng nhiều ngang nhau mà. Đầu năm nhớ chuyện đó, tôi có gõ mấy chữ về chuyện ăn ớt trên wblog của tôi, mời anh qua nếm thử.
Tôi đọc bài của người khác, thấy DPL ngày trước cũng sống ở PLeyku phải không? Nó viết được lắm. Gần đây lại còn chụp ảnh.
Anh nên mở thêm mục ẩm thực Tây Nguyên, cho n1 ra dáng một weblog Tây Nguyên; hoặc thêm mục chuyện ở rừng.
Trước đây tôi có sống mấy năm ở Hà Trung, Thạch Thành nên mới biết chuyện dân xứ Thanh ăn rau má phá đường tàu. Nay thấy anh viết về cách leo lên cây bẻ cái đọt ra ăn mà hoảng quá.
Cách đây một tháng tôi vừa mò lên huyện Dakplap ở Đắc Nông, được bạn bè đãi nguyên con heo mọi. Nhưng heo mọi nuôi bằng thức ăn gia súc nên nó mất gốc rồi. Xin nói thêm với anh là xứ rừng mà cá nhiều quá chừng luôn, giá lại rất rẻ. Tôi được bạn bè đãi món cháo cá- thứ cá gì từa tựa như cá trắm, vảy màu xanh, nặng tới hai ký, buồng trứng to gần bằng cổ tay.
Vừa rồi DPL đi Gia Lai, chẳng biết nó có gặp anh không. Nó pót lên cả seri ảnh.
Công việc chuẩn bị cho Ngày Thơ Việt Nam đến đâu rồi? Có gì thì thông báo cho cả làng weblogs biết với nhen!
Cho tôi gởi lời hỏi thăm Thu Loan.
Nhớ viết về chuyện rừng, chuyện phố núi nhiều nhiều vào.
Chúc thiệt vui với công việc và bạn bè!
HTT

[góp ý]| Viết bởi HTT | 03 Jan 2007, 22:57

[16]

À, hôm tôi lên Mường Khương- Lào Cai- thấy dọc đường rau dấp cá mọc hoang quá trời nhiều. Vậy mà trước đây tôi tưởng chỉ Nam Bộ mới có rau dấp cá. Bé cái nhầm thế đấy.
Nhà thơ Pờ Sảo Mìn đãi tôi ăn đủ thứ ngon vật lạ của rừng. Có cái hột gì (tôi quên béng đi mất, hình như là hột dỗi) gần giống như hột tiêu, cũng cay và thơm, nhưng mùi thơm rất lạ. Pờ Sảo Mìn dân tộc Pa Dí, chỉ có hai ngàn người, nổi tiếng với bài thơ cây hai ngàn lá. Nhà có cái ao to đùng, cá con nào cũng nặng cả ký, lại có rất nhiều con vẹm> Ông này uống rượu dữ lắm, sức tôi không kham nổi; mới đến gày thứ ba là tôi gục, mặc dù ngày nào cũng được mời ăn tháng cố thịt ngựa, thịt trâu, cả thịtgà, thịt lợn... Tháng cố chứ không phải thắng cố. Tháng cố là chảo canh. Ở trên đó, cái gì cũng gọi là ăn. Ăn tháng cố, ăn thuốc lào, ăn chén rượu, ăn cá luộc...
Mường Khương là Mưng Khản, là sắt thép, dưới lòng đất có một con sông ngầm chảy vòng vèo qua thị trấn. Trâu ngựa đi đầy đường. Vào các phiên chợ thì trai gái dìu dập. Tôi dự được hai phiên,thích nhất là phiên chợ ở Pha Long. Ngồi giũa chợ ăn bánh đao, thịt ngựa, uống rượu ngô. Chảo thịt sôi sùng sục, nhưng đó là những chảo thịt đã thương mại hóa, không còn nguyên bản như xưa.
Xứ này trồng toàn cây sa mu, một giống thông lá gần giống như cây trắc bá diệp. Pờ Sảo Mìn có cánh rừng năm ngàn cây bảy năm tuổi, giá khoảng 1 triệu 1 cây; từ khoảng 15 năm tuổi thì giá gấp khoảng 10 lần. Dưới Lào Cai thì chỉ có cây mỡ (vàng tâm).
Nhà Pờ Sảo Mìn có bộ ván, bộ salon bằng gỗ pơ mu, vân rất đẹp, gỗ rất hơm.
Thị trấn Mường Khương là một thung lũng, bốn bề núi cao vun vút, phún lên trùng trùng những tảng đá, lô nhô như voi, như gấu; nổi tiếng với giống gạo xéng cù, hạt nhỏ, thơm và dẻo như nếp.
Tôi viết hơi dài,với hy vọng VCH sẽ mở mục ẩm thực Tây nguyên trên Weblog.
Vậy thôi.
Chúc anh thật khỏe để viết thật khỏe!
HTT

[góp ý]| Viết bởi HTT | 03 Jan 2007, 23:31

[17] Bùa mê Tây Nguyên

Chuyện rau, nghe cứ xôn xao
Một người mếm thử...ôi chào, thèm ghê
Bao người mơ tưởng, đê mê
Văn Công đánh thuốc mê...bao người
Khoái chi khoái rứa? Trời ơi!

[góp ý]| Viết bởi Cóc Thanh | 04 Jan 2007, 00:09

[18] Bùa Mê...cảnh giác(?)

( Xin sửa- thêm- một chữ)
Chuyện rau, nghe cứ xôn xao
Một người mếm thử...ôi chào, thèm ghê
Bao người mơ tưởng, đê mê
Văn Công Hùng đánh thuốc mê...bao người
Khoái chi khoái rứa? Trời ơi!

[góp ý]| Viết bởi Cóc Thanh | 04 Jan 2007, 00:11

[19]

Tôi xin nói thêm rằng, sau khi được HTT khuyến khích, đã ngồi kỳ cạch post thêm một loạt bài về ẩm thực Tây Nguyên lên, nhưng... mạng không chấp nhận. Thôi đành chờ bao giờ cáp quang chạy ro ro, chưa post nó đã phóng lên ào ào thì làm luôn thể, còn giờ thì... ngồi làm báo tết đây. Khất HTT và các bạn nhé. Trong khi chờ, mời quý vị thưởng thức "Thú rừng rưng rưng ký" và "chim và những chuyện ngoài chim" nhé. Thân mến và cảm ơn.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 04 Jan 2007, 02:32

[20]

Em có món này chắc anh Hùng chưa thưởng thức:
Độc sản này tên là “Phi tiển thăng thiên”, bọn em tự đặt đấy. Con này trông giống con Châu chấu nhưng màu xanh ngăn ngắt và hay đậu ở các sợi dây điện, có nhiều ở sân UB và TU. Trời mưa nhẹ, bọn em mặc áo mưa, tay cầm chai nước khoáng vào cuộc săn (oai chưa?) ì oạch 30 phút được khoảng 30 con (thế mới quý). Hết phần một.
Một cái chảo be bé, cho bơ vào, lò than thật nóng, rượu SaChu cũng nóng thật. Nồi cháo đậu xanh cho 10 cái trứng vịt lộn vào (rau răm 1 rổ) cùng một bình trà gừng chống thấm, Phần hai.
Ngồi ngoài hành lang cơ quan, Trời mưa lâm thâm, ánh điện vàng hiu hắt, tay Ghi ta nghêu ngao hát “Ai có về bên bến sông Tương, nhắn giùm em gái tôi thương bao ngày ...” phía xa xa bóng trăng thấp thoáng chen những cành Thông 5 lá.
Phần ba anh Hùng tưởng tượng nhé.
Và “Ngày mai là một ngày khác”, (Ý của chị Đào Phong Lan).
Chúc anh Văn Công Hùng viết đuợc nhiều bài báo tết thật hay.

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 04 Jan 2007, 02:53

[21] Đầu xuân phác họa thi sĩ Văn Công Hùng

Tây Nguyên có Văn Công Hùng
Đí đa ...đí đốp... đì đùng... văn thơ
Bán mua lắm cái lơ ngơ
Đổi trao ngững thứ mơ mơ màng màng
Lăn tăn, lấm tấm ánh vàng
Kim cương, ngọc bích ( lại càng) đôi khi
Với người, anh bỏ bùa mê
Tứ phương thập khách kéo về Tây Nguyên
Rung rinh, anh lại sướng rên
Văn chương thơ phú...sấm rền...Gia Lai

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 04 Jan 2007, 03:09

[22] Phác thảo

( Xin lỗi, vì đánh nhầm 1 chữ, sửa...)
Tây Nguyên có Văn Công Hùng
Đí đa ...đí đốp... đì đùng... văn thơ
Bán mua lắm cái lơ ngơ
Đổi trao những thứ mơ mơ màng màng
Lăn tăn, lấm tấm ánh vàng
Kim cương, ngọc bích ( lại càng) đôi khi
Với người, anh bỏ bùa mê
Tứ phương thập khách kéo về Tây Nguyên
Rung rinh, anh lại sướng rên
Văn chương thơ phú...sấm rền...Gia Lai

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 04 Jan 2007, 03:27

[23] Gửi Nguyễn Hồng Phương

Nghe chú tả khoái ghê, và phát hiện là chú cũng có tài... ẩm thực (gọi nôm na là đánh chén). Hoành tráng và lãng mạn đấy, cái cảnh mà chú tả ấy mà. Phần 3 là... mỗi người một chai sochu thôi, rồi ngồi buồn, hoặc hát, hoặc... gi gỉ gì gi nữa...
Cái con ấy là con gì, tớ chưa thấy bao giờ. Nhưng bất cứ con gì... ngửa lưng lên trời đều chén tốt. Lại chiên bơ nữa thì... chả còn gì để nói.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 04 Jan 2007, 03:34

[24] Gửi Cooc Thanh

Cóc Thanh có thích thì rên
Còn ta thì chẳng nên cơm cháo gì
Thơ vân vi, rượu vân vi
Thêm một tí Báo, ta thì...
là ta...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 04 Jan 2007, 03:46

[25]

Hi hi cũng giống như "KTS Nguyễn Trọng Huấn ngừng ăn, bắt Nguyễn Duy tả kỹ hình dáng cây vòi voi và ông cũng lấy làm tiếc vì dù đã phát huy hết trí tưởng tượng mà vẫn... không hình dung ra cây vòi voi nó như thế nào." đấy mà. Em sẽ thu xếp để một ngày mưa trân trọng kính mời anh Văn Công Hùng một buổi như thế. Nhưng mà anh ơi bọn em còn kinh hơn nữa bởi lẽ đã là con thì dù con lưng ngửa lên trời hay là con bụng sấp dưới ... chúng em cũng có thể "thời" cho thăng thiên hết hì hì hi.

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 04 Jan 2007, 07:43

[26]

Ý quên, Nhưng mà anh ơi bọn em còn kinh hơn nữa bởi lẽ đã là con thì dù con lưng ngửa lên trời hay là con lưng ở dưới ... chúng em cũng có thể "thời" cho thăng thiên hết hì hì hi. Hì hi tự nhiên vô cùng trùng hợp cái chuổi kiểm tra lại là 010 mới thấy he he chứ.

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 04 Jan 2007, 08:05

[27]

Tự nhiên vui tếu mà quên mất mình là ai? anh Hùng lượng thứ mà xóa giúp em cái comment 27 và 28 nhé. Tính em hay nghịch nhưng không đúng chỗ. Còn cái lời mời là y nguyên.

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 04 Jan 2007, 08:41

[28]

Chả sao đâu Phương ạ. Sẽ có ngày nhậu nhé. Món ấy hấp dẫn đấy, dù dạo này bụng dạ tớ kém lắm, vừa uống ABIO (men tiêu hóa) đấy. Trong cái PS "Thú rừng rưng rưng ký" tớ viết là: Phàm con gì ngửa lưng lên trời đều chén tốt, con gì nuôi cũng để thời hết, kể cả... con nuôi nhiều khi người ta cũng thời nữa là...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 04 Jan 2007, 09:05

[29] Sướng thế đại ca ơi !

Hic..hic..anh kể làm Thuý phát thèm,em đã nghe nói về loài rau ấy nhưng chưa được ăn.Khi nào ra HN mang cho em 1 it nha..Đa tạ

[góp ý]| Viết bởi Ngọc Thúy | 04 Jan 2007, 14:25

[30]

Cám ơn bạn. Nếu có thể được, tôi sẽ chuyển toàn bộ rừng Tây Nguyên ra cho bạn.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 05 Jan 2007, 01:39

[31] Anh nhớ đấy!

Hi ..hi ...anh nói phải giữ lời nha !

[góp ý]| Viết bởi NT | 05 Jan 2007, 04:21

[32]

Chị Ngọc Thúy ơi, Anh Hùng chỉ mới nói là Nếu có thể được thôi. Vậy mà chị vui quá: "Hi ..hi ...anh nói phải giữ lời nha !". Anh Hùng mà chuyển toàn bộ rừng ra ngoài đấy cho chị thì chắc chắn sẽ trở thành lâm tặc số một thế giới đấy. Xin lỗi vì đọc lén nha, tại nó chình ình trên màn hình nên phải nghía thôi. hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Hồng Phương | 05 Jan 2007, 06:53

[33] Là con gái đôi khi phải hơi cả tin chị Phương a!

Em nghĩ em cũng là người cả tin,nhưng như vậy cho cuộc sống tươi đẹp hơn. Em hiểu hết những điều anh Hùng viết.Nhưng em cứ "tin ở hoa hồng"-VẬY THÔI...
Em chào anh Hùng và chị Phương nhé !

[góp ý]| Viết bởi NT | 05 Jan 2007, 08:51

[34] Một nghe...một thấy

( Góp vui cùng chủ đề rau)

1 rau, một báo, một văn
Một em, một bạn... tần ngần, sướng mê
1 ăn, một uống, 1 nghe
không bằng một... thấy, hết chê, hỡitrời!

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@- tặng thi sĩ Văn Công Hùng | 05 Jan 2007, 14:31

[35] Cọng rau mà biến thành văn

Cọng rau mà biến thành văn
Thành họa, thành nhạc ...bần thần khách thăm
chuyện trời nhỏ như cái tăm
Mà bao thốn thức, âm thầm, mộng mơ
Một chiều trở gió bâng quơ
Một anh một ả bơ phờ...ngóng trông
Mênh mông là cái cõi lòng
Tình yêu, ai bế ai bồng trên tay?
Gia Lai, ai đến chiều nay
Mà rau Hà Nội phủ dầy Cao Nguyên

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 06 Jan 2007, 03:56

[36]

Thơ của Cooc Thanh quá hay
Đê cho kẻ bất tài này... bó tay
Thôi đành "thưa bác, em bai"...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công hùng | 06 Jan 2007, 13:29

[37] Bái ..bai...thi sĩ Văn Công Hùng

Văn Công Hùng đã ...bái bai
Cooc Thanh- tôi cũng tắt đài đi ngu( ngủ)
Đi ngu, thao thúc, không ngu
Biết đâu lão ấy " thâm thù" thì sao?
Hiện về trong giấc chiêm bao
Công Hùng băng lối vườn đào ghé thăm
Thế là thơ phú sủi tăm
Rượu bia sóng sánh trăng rằm trong nhau
Thế là tan một mối sầu
Anh em hữu hảo nhịp cầu bung biêng
Thế là vẹn nghĩa chung- riêng...
7/1/2006

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 06 Jan 2007, 23:59

[38] Hãy nghe nhạc

Mời ngài thi sĩ và bạn đọc nghe nhạc
xin nhấp chuột vào địa chỉ sau:
http://music.tuvanonline.com/...sid=40&id=5833

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 07 Jan 2007, 02:18

[39]

Đành phải thú thật với Ngài cooc thanh đáng kính là tôi không thể nghe được loại nhạc ngài gửi. Đành thất lễ với ngài vậy. Có thể tại tôi khó tính, nhưng gu của tôi là nhạc khác. Hiện tôi đã thay đĩa Violin cổ điển vào rồi. Cám ơn bạn.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 09 Jan 2007, 02:01

[40] Thư ngài thi sĩ Văn Công Hùng

Thưa ngài VCH
Trong địa chỉ ấy có nhạc tổng hợp đấy . Cả cổ điển- tay- ta- mới cũ...không tin ngài thử kiểm tra ở các ngăn, ô và chọn bài, trong đấy có cả bài ngài hâm một, thích đấy ngài ạ (không chỉ có 1 bài, 1 xu hướng...đâu, mạ sợ)
Chúc ngàì khỏe. Thơ hay

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh | 09 Jan 2007, 03:32

[41] Đừng đùa với nhà...đài

Nhân việc này, vậy Cooc Thanh@ lại có thơ rằng:
V.C.H thật là tài!
Nhạc hay...không thích- thích bài ...đỏ, xanh?
Tít mù nó lại loanh quanh
Nhạc hay thích thích...em anh mê liền
Mê tiền hay lại mê tiên?
Mơ mòng chi lắm...lãng quên, thôi rồi!
Cooc Thanh liền ngoác miệng cười
C.H.lất ngất hở mười cái răng
Thế là đài "chạy" băng băng...

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 09 Jan 2007, 05:05

[42]

Cám ơn thi sĩ Cooc Thanh
Đang sống yên ổn bỗng thành dở hơi
Nghe nhạc gặp phải tai... dơi
Thôi đành, hẹn gặp ở nơi... tít mù
Chết rồi, lại gặp vần U...

[góp ý]| Viết bởi VCH | 09 Jan 2007, 08:02

[43] Con gì không gáy...mà gù...

-Cuc cu... là cúc cù cu...
Con gì không gáy mà gù...đến hay
Càng nghe càng thấy... mê say
Mê say thì sẽ lăn quay, ngất liền
Thế là đời lại lên tiên...

[góp ý]| Viết bởi Cooc Thanh@ | 09 Jan 2007, 08:20

[44]

Hỡi chàng thi sĩ tên Nông
Lên tiên mà ngất thì... sướng gì

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 14 Jan 2007, 02:35

[45]

Xin lỗi, đánh thiếu rồi:

Hỡi chàng thi sĩtên Nông
Lên tiên mà ngất thì... không biết (sướng) gì...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 14 Jan 2007, 02:40

[46]

Cám ơn nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh xinh đẹp, TBT báo Văn Nghệ Thái Nguyên đã sử dụng bài này (cop từ Blog) trên báo Văn Nghệ Thái Nguyên rất trang trọng. Hôm qua tôi đã nhận được báo biếu. Tất nhiên trước khi sử dụng, chị Quỳnh đã điện cho tôi "xin phép sử dụng, nhưng nếu không cho cũng... cứ lấy"- Trích Email và điện. Ngu gì mà không cho. Tôi bảo. Thế là "Rau rừng Tây Nguyên..." ra tận Thái Nguyên.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 16 Jan 2007, 03:54

[47]

Anh Hùng quý mến ơi! Cảm ơn anh đã cho độc giả Văn nghệ Thái Nguyên của Quỳnh thưởng thức những món rau rừng Tây Nguyên mà anh rất đỗi tự hào nhé!Nói như lời giới thiệu rất oách của Quỳnh là nó "góp phần làm nên bản sắc văn hóa Tây Nguyên" đấy. Nhưng xin tiết lộ điều này với anh: già nửa số rau mà anh kể,ở Thái Nguyên cũng có đấy! Ngày nhỏ, Quỳnh đã xắn quần, cắp rổ đi dọc bờ suối,ngắt những đọt rau non nhất để về nhà cho mẹ xào tỏi rồi, và còn biết nó có 2 loại, loại lá đơn và loại lá kép nữa.Còn rau tàu bay thì ăn nhiều, đúng hơn là bị ăn nhiều, đến nỗi nhìn thấy mà sợ!
Nhưng chắc là Tây Nguyên không có rau bồ khai đâu nhỉ? Nó còn có một cái tên rất mỹ miều là rau dạ yến nữa. Món đặc sản của vùng Đông Bắc đấy!Đoàn làm phim của anh Nguyễn Duy hôm đến Thái Nguyên cũng khoái món bồ khai xào lắm, nhưng gọi đến đĩa thứ 2 thì nhà hàng phải xin lỗi, vì hết mất rồi!Khi nào anh ra Thái Nguyên, Quỳnh sẽ chiêu đãi anh nhé!

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Thúy Quỳnh | 16 Jan 2007, 16:28

[48]

Cám ơn bạn NguyễnThúy Quỳnh
Món Bồ Khai ấy để dành cho nhau
Rau rừng có bất cứ đâu
Văn Công Hùng đã... vơ vào Tây Nguyên...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 17 Jan 2007, 00:02

[49] NHỚ TÊN RAU..

Sung sướng thế nhà thơ Văn Công Hùng ơi!

Thúy Quỳnh nhắc đến "Bò khai"
ÔI chao nàng Thúy vừa tài vừa xinh
Hữu Kim tôi vốn đa tình
Món "Bò khai"- Nhớ dáng hình bóng xưa...

Rất Rất nhớ các bạn!

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 23 Jan 2007, 08:45

[50]

Hữu Kim thì vốn đa tình
Nhưng tôi rất sợ vần ÌNH trong thơ...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 23 Jan 2007, 14:48

[51] Tặng các thi sĩ Văn Công Hùng- thúy Quỳnh- Hữu Kim

Nhà thơ nghe đến vần uỳnh
Ôi trời naó nức ngỡ mình... ôm hoa
Nằm mơ dậm dật tam toà
Bỏ rau, quẳng rượu...hát ca, vang lừng
Tây Nguyên mở tiệc tưng bừng
Để cho thiên hạ nửa mừng , nửa lo
Mừng rừng ríu rít... chim cò
Lo đồi chống chếnh gió lùa hung hăng
Tâm hồn vút... tận vầng trămg
Bàn chân vướng víu buôn làng, xóm quê
Cắc tùng...tùng cắc...e hê...

[góp ý]| Viết bởi KOK THANH@ | 24 Jan 2007, 00:31

[52]

Kok Thanh được mỗi cái tài
thơ hay mà lại vẫn dài mới oai...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 24 Jan 2007, 01:46

[53]

Tặng các thi sỹ NAN;VCH;THQ hì hì...Nhại lại NAN.

Cắc tùng... tùng cắc...e hê...
"No xôi chán thịt"... ta về với rau
Quây quần bó gối ôm đầu
Tam tòa rậm rịch sắc màu phồn hoa
Dưới vầng Nhật Nguyệt chói lòa
Che tầu rau má khóc òa như mưa...
Nghe nói nhóm này gần 30 năm trước phải đi bộ hơn 10 cây số để ra chổ mua được ken ăn...!

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 24 Jan 2007, 10:46

[54]

Xin đính chính lại là : Kem chứ không phải ken.Thành thật xin lỗi các bạn!

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 24 Jan 2007, 10:50

[55] Gửi nt Hữu Kim

Có hai từ cần đính chính, ngoài "Ken" thì còn "Chổ".
Vậy có thơ rằng:
Hữu Kim rất thích "Phồn Thi"
Thích thêm... rau má... thì về xứ Thanh
Nhưng mà nói ngọng không đành
Kem là Kem, Chổ phải thành Chỗ thôi

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 25 Jan 2007, 00:47

[56] Có thi sĩ Văn Công Hùng- tham gia

http://kimdieuhuong.vnweblogs.com/...8457#Comments

[góp ý]| Viết bởi Mục vui Kok Thanh( phéc léc cho vui) | 25 Jan 2007, 04:58

[57]

( Xin lỗi: Đây cơ)

http://kimdieuhuong.vnweblogs.com/...8457#Comments

[góp ý]| Viết bởi Địa chỉ này có Văn Công Hùng thi sĩ tham gia | 25 Jan 2007, 05:04

[58]

Cám ơn, tôi vào rồi ạ.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 25 Jan 2007, 06:41

[59] Với nhà thơ Văn Công Hùng

Ha ha...hì hì cám ơn thi sỹ Văn Công Hùng .Vậy HK cung co thơ rằng:
Văn Công Hùng thật tài ghê
Góp vào " hỏi ngã" sướng mê còn gì *
"Phồn thi" thích...được...mấy khi
"Phồn" may còn mãi..."thi" đi...thôi thì...

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 25 Jan 2007, 08:12

[60]

Làm thơ kỵ nhất vần... Phồn
Thế mà ông cứ giữa... Đường ông gieo...

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 25 Jan 2007, 08:47

[61]

Ối ồi ôi! Bác Kóc Thanh đi đâu mất rồi cứu giúp với! Hì hì...

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 25 Jan 2007, 10:01

[62] S]ả lại 2 câu thơ cuối

Câu sau xin s]ả lại là:
" Cồng chiêng ngân bạc ngân vàng
Ai mà " tóm " được- giàu sang, hơn người./.

Kok Thanh

[góp ý]| Viết bởi Kok Thanh | 26 Jan 2007, 03:43

[63] Tam ca ba miền

Văn Công Hùng sợ vần phồn
Hữu Kim điếc đặc cứ ồn phứa lên
Kok Thanh tấm tắc ngợi khen
Cả làng cóc được một phen "kinh hoàng"
Tin đồn như vết dầu loang
Năm châu bốn biển "hoang mang" đêm ngày
Chí cha chí chát cối chày
Đí đa đí đốp bánh dày, bánh đa
Hì hà hì hục ối a
Phướng phì phó phướng phưng phà.. phết phơi
Phi phân phướng phất phên phời
Phì phà phì phụt phụng phời phui phê

[góp ý]| Viết bởi Kok Thanh@ | 26 Jan 2007, 07:26

[64] Cám ơn Cóc Thanh

Cám ơn Cóc Thanh cứ hì hà hì hụi làm thơ... con cóc. Tôi xin bái phục ngài. Chúc ngài luôn mạnh khỏe.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 28 Jan 2007, 03:00

[65] kok Thanh@ thưa chuyện với Văn Tướng Công

Kok lân la bốn phương trời
Cù cho thiên hạ hở mười cái răng
Này ai, chớ có khăng khăng?
Mần chi quan trọng, chẳng bằng...trọng quan
Ông trời hẳn đã to gan?
Bằng ông cóc tía dưới làn mưa sa
Quanh năm suốt tháng hát ca
Bốn phương tám hướng một nhà cóc thôi
- Ối trời ơi, ối đất ơi!

[góp ý]| Viết bởi kok Thanh@ | 29 Jan 2007, 05:36

[66] Ngon thật

Viết hay lắm , rau rừng ngon vì ăn lạ miệng, lâu lâu mới được xơi một bận ,sau khi đã chán chê thịt rừng và cao lương mỹ vị thì càng ngon....Ở đây lại ăn trong cảm xúc nhớ lại chiến trường xưa thì càng ngon hơn!
Gần đây, nếu đi Đà Nẵng bẵng đường HCM, ghé vào các quán ăn ở Khâm Đức, bạn sẽ được thưởng thức rau rừng xào tỏi đủ.. phê.

[góp ý]| Viết bởi Chiến Hữu | 10 Apr 2007, 15:12

[67] Cuối tuần vui vẻ!

Sáng nay đọc được bài có liên quan đến "rau Dớn" trên tuổi trẻ. Giờ thì thấm hơn bài này của anh rồi.
RAU DỚN TRÊN TUỔI TRẺ
Anh Hùng ơi anh Phước bị vợ ép buộc bỏ nhậu mà không biết làm sao nên ổng chơi chiêu bằng cách tối hôm trước nhậu thật say rồi sáng sau đi khám, thế là kết quả men gan cao, gan nhiễm mỡ ... Rồi đàng hoàng tuyên bố ... bỏ nhậu???

[góp ý]| Viết bởi nguyenphuong | 27 Dec 2008, 10:39

[68] @ Nguyễn Hồng Phương

Tớ đặt chum rồi nhé, chiều nay đi lấy, thiếu mỗi gáo nhé, hehe...
Thông báo luôn, bên gốc đào ở sân nhà tôi sẽ trịnh trong đặt một cái chum chứa đấy nước, có gáo dừa úp ngang hẳn hoi, hoành tráng lắm.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 27 Dec 2008, 11:03

[69] Yên tâm, yên tâm!

Nhớ mà, nhớ mà. Ôi hu hu hu!

[góp ý]| Viết bởi nguyenphuong | 27 Dec 2008, 13:54

[70] Gởi nhà thơ VCH

Rau dớn không chỉ có ở TNguyên, mà khắp núi rừng TB, VB đều có. Người Tày gọi rau dớn là "phéc cút". Đây là một món ăn truyền thống của đồng bào các dân tộc phía bắc. Món rau dớn phơi tái, xào mẻ ngon tuyệt. Hơn cả sơn hào hải vị. Ngày nay, món rau rừng này là đặc sản, có ở các nhà hàng sang trọng. Nhà thơ Mai Liễu, người Tày, xa quê sống ở HN, mỗi lần về nhà ông lại kiếm rau dớn để "Thời". Ven bờ suối, dọc những nơi đất ẩm, mát rau dớn mọc thành từng bụi. Mùa xuân này, cây xanh tốt ngợp đất. Nêu đã từng ở TQ, chắc hẳn nhà thơ VCH ssex được thưởng thức món rau rừng này. Mong VCH có dịp trở lại TQ, bạn bè VN sứ Tuyên sẽ cung tiến ông "phéc cút Nà Hang". LN

[góp ý]| Viết bởi Lê Na | 11 Mar 2009, 10:30

[71] Gửi bạn Lê Na

Đa tạ đa tạ bạn đã có lời mời Phéc cút Nà Hang. Hìhì, tôi biết nó có ở khắp nơi (giống dã quỳ và kơ nia vậy) nhưng cứ vơ vào Tây nguyên cho nó... sướng. Khi nào lên TQ bạn đãi tôi nhé, món nấu mẻ ấy, mới nghe đã thấy thèm rồi.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 11 Mar 2009, 13:10

[72] Về rau dớn

Bài viết rất thú vị.
Nhưng nếu có hình nữa thì mới là nhất!
Mình nghĩ, cái ngon của những món rau rừng hoặc những món khác nó khởi đi từ một hoàn cảnh sống, một kỉ niệm, một tâm lí nào đó - ban đầu, và cái ban đầu ấy nó theo đuổi người ta mãi.

[góp ý]| Viết bởi ThuNhân.Võ | 25 Sep 2009, 07:42

[73]

Bài viết rất thú vị.
Nhưng nếu có hình nữa thì mới là nhất!
Mình nghĩ, cái ngon của những món rau rừng hoặc những món khác nó khởi đi từ một hoàn cảnh sống, một kỉ niệm, một tâm lí nào đó - ban đầu, và cái ban đầu ấy nó theo đuổi người ta mãi.
[góp ý]| Viết bởi ThuNhân.Võ |

---------------
Chào bạn, nhận xét của bạn rất chính xác và thú vị.
Hồi đưa bài này thì kỹ thuật tải ảnh nó chưa như bây giờ nên lười. Bây giờ đầy ảnh thì lại... ngại bổ sung. Thực ra trong album ảnh ở blog này cũng nhiều ảnh loại này, nếu bạn nào tò mò có thể vào đấy xem.
Cái sự ăn của con người nó lạ lắm, đa phần là ăn ký ức. Càng đói khổ ký ức càng đẹp bạn ạ, vì thế tôi thấy hơi tui tủi cho thiếu nhi bây giờ, có vẻ như ký ức ít quá...
Cám ơn bạn rất nhiều. Tôi thấy bên nhà bạn nhiều ảnh đẹp lắm.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 25 Sep 2009, 08:39

[74] :)

"...Càng đói khổ ký ức càng đẹp bạn ạ, vì thế tôi thấy hơi tui tủi cho thiếu nhi bây giờ, có vẻ như ký ức ít quá..."
Bác nói chí phải, tội cho trẻ con bây giờ, chúng cứ như gà công nghiệp. Mà đã là gà công nghiệp thì chúng chỉ quanh quẩn trong chuồng, lấy đâu mà có "kí ức" như gà thả vườn?

[góp ý]| Viết bởi nguoibentre | 26 Sep 2009, 22:18

[75] Người Bến Tre

"...Càng đói khổ ký ức càng đẹp bạn ạ, vì thế tôi thấy hơi tui tủi cho thiếu nhi bây giờ, có vẻ như ký ức ít quá..."
Bác nói chí phải, tội cho trẻ con bây giờ, chúng cứ như gà công nghiệp. Mà đã là gà công nghiệp thì chúng chỉ quanh quẩn trong chuồng, lấy đâu mà có "kí ức" như gà thả vườn?
[góp ý]| Viết bởi nguoibentre

----------
Vũ Hồng đúng không? Khỏe không?
Thực ra vài chục năm nữa có khi ký ức gà công nghiệp lại trở nên quý vì khi ấy con người đã tiến lên giai đoạn... bò sữa, hehe...
Hôm nay vừa đọc báo, một trong ba đứa trẻ bị tường đổ đè chết ở Quảng Bình có một đứa chết đói, lý do: Nhà còn một bát cơm nguội, nó (mới học lớp 2) không ăn dù mẹ nói ăn, mà để dành cho đứa em mới MƯỜI THÁNG TUỔI. Đấy có gọi là ký ức được không Hồng ơi, có phải là gà công nghiệp không Hồng ơi?

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 26 Sep 2009, 22:37

[76] Đính chính lại

Ồ không,
Mình là NgườiBếnTre, nhưng không phải Vũ Hồng. Mình là đồng nghiệp của chị Hai Vũ Hồng đấy. Mà mình cũng lớn hơn chị Hai Vũ Hồng nữa kìa(60 rồi). Chà, bằng được một góc bút của VH đã là quí rồi. Chỉ là vui bạn bè nên mở Blog đấy thôi.
Mấy đứa trẻ ấy - và có thể còn đâu đó những đứa trẻ khác, có khi vì chẳng ai biết mà đưa lên báo - không phải là gà công nghiệp, đấy là những con gà tội nghiệp. Và đấy cũng là bi kịch. Nhiều lắm chứ không phải ít đâu. Mình nghĩ, rồi sau này, đứa bé MƯỜITHÁNGTUỔI ấy lớn lên, nó sẽ có một kí ức đẹp - mình nói đẹp theo kiểu cái đẹp của bi kịch đó mà. Mong rằng nó sẽ lớn lên thành Người với tất cả cái đẹp vốn có của Con Người.

[góp ý]| Viết bởi nguoibentre | 26 Sep 2009, 23:12

[77] Bác Người Bến Tre

Mình là đồng nghiệp của chị Hai Vũ Hồng đấy. Mà mình cũng lớn hơn chị Hai Vũ Hồng nữa kìa(60 rồi). Chà, bằng được một góc bút của VH đã là quí rồi. Chỉ là vui bạn bè nên mở Blog đấy thôi.
Mấy đứa trẻ ấy - và có thể còn đâu đó những đứa trẻ khác, có khi vì chẳng ai biết mà đưa lên báo - không phải là gà công nghiệp, đấy là những con gà tội nghiệp. Và đấy cũng là bi kịch. Nhiều lắm chứ không phải ít đâu. Mình nghĩ, rồi sau này, đứa bé MƯỜITHÁNGTUỔI ấy lớn lên, nó sẽ có một kí ức đẹp - mình nói đẹp theo kiểu cái đẹp của bi kịch đó mà. Mong rằng nó sẽ lớn lên thành Người với tất cả cái đẹp vốn có của Con Người.

------------
Dạ Thank bác. Rất quý vì được bác chia sẻ. Khong phải Vũ Hồng thì càng quý, vì càng chứng tỏ Bến Tre có nhiều người hay. Bác khỏe ạ.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng | 27 Sep 2009, 10:21

[78]

EM GỬI BÁC CHÚT RAU DỚN Ở QUÊ THANH
CỬA ĐẠT MÙA XUÂN

Vãn cảnh Chùa Cửa Đạt cùng em
Anh chỉ cho em biết cây rau dớn
Loài rau ấy của một thời ra trận
Đồng đội anh đã hái dọc Trường Sơn

Mùa xuân này Cửa Đạt có vui hơn
Đập nước mênh mang lòng hồ thủy điện
Ngút ngàn rừng xanh, mùa xuân đến hẹn
Dập dìu lứa đôi đi cầu lộc cầu duyên...

Ấm nồng hương Quế đất Thường xuân
Dây tơ thắm gói bánh gai Tứ Trụ
Khúc khích nhà sàn, nụ cười sơn nữ
Hương cơm lam nghi ngút bâng khuâng

Cửa Đạt mùa xuân rộn rã tưng bừng
Có bao người biết về cây rau dớn
Khoảng rừng cứ xanh cho lòng bịn rịn
Cửa Đạt ơi! Ta nhớ lắm! Rừng xưa...

[góp ý]| Viết bởi Đào Phan Toàn | 15 Sep 2010, 11:44

[79] @ Đào Phan Toàn

Cám ơn bạn rất nhiều, tiếc là hồi ở Thanh tôi chưa 1 lần được đến Cửa Đạt, nhưng thôi đọc thơ cũng đủ hình dung...

[góp ý]| Viết bởi vanconghung | 15 Sep 2010, 14:43

Thêm góp ý
 authimage